Triệu Liên Sinh nằm trên giường không chút thú vị, vẻ mặt có chút lười nhác, mà Vương Lục Thuận cũng cảm thấy có chút bức bối. Lý Nguyên Ý này đúng là loại chết tiệt, có lẽ tối qua uống quá nhiều rồi lại lên ngựa, dám bắt Triệu đại ca phải chờ, lúc sau đến thì sợ rằng sẽ bị lãnh đạo nhìn bằng ánh mắt khác, cũng đừng trách người khác.
Khi người ta càng sốt ruột thì điện thoại càng yên ắng, cũng không phát ra tiếng chuông quen thuộc...
- Đại ca, có lẽ dưới xã quá náo loạn nên trưởng ban Lý còn đang bận rộn.
Vương Lục Thuận nóng lòng như lửa đốt, hắn rót một ly nước, sau đó mở miệng an ủi Triệu Liên Sinh.
Triệu Liên Sinh lúc này cũng không còn nằm, hắn ngồi dậy trên giường, khẽ vặn người, sau đó uống một hớp nước và thở dài nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)