Cố Tắc Viêm đi ra khỏi phòng họp mà cảm thấy ngực mình như bị chặn một tảng đá, cực kỳ khó chịu. Hội nghị lần này hắn tưởng rằng sẽ có người cho ra ý kiến không đồng ý, cho dù người khác không đề cập đến thì Nghiêm Khâm Binh sẽ phải lên tiếng nói vài câu.
Mặc dù Cố Tắc Viêm biết rõ sự kiện phân công lần này mình căn bản không thể nào làm lệch đi ý chỉ của Vương Tử Quân, thế nhưng hắn đã có tính toán của mình, cho dù là bọ ngựa đá xe thì cũng phải làm cho Vương Tử Quân biết rõ phương án lần này được thông qua là vì Vương Tử Quân bá quyền chính trị, không phải là kết quả mọi người cùng hưởng ứng.
Cố Tắc Viêm nghĩ đến tình cảnh này mà không khỏi cảm thấy hưng phấn, hắn hầu như có thể kết luận Vương Tử Quân vì cũng cố quyền lực của mình mà cực kỳ xem trọng người ta mượn đề tài để nói về mình. Hơn nữa Vương Tử Quân đã làm tốt công tác, bây giờ tên đã lên dây không thể không bắn. Nhưng Vương Tử Quân làm như vậy thì đừng nói là ủy ban nhân dân tỉnh sẽ chấn động, cho dù là bí thư Sầm cũng phải có một lý do thuận lợi mới có thể thông qua. Vương Tử Quân không phải là lãnh đạo đứng đầu Mật Đông, sao có thể thích làm gì thì làm được?
Cố Tắc Viêm đã chuẩn bị sẵn sàng lên tiếng, lúc này hắn lại phải vò bản thảo đã được viết sẵn trong tay rồi ném vào trong thùng rác.
Hội nghị tiến hành rất nhanh, rất hài hòa, thế nhưng kết quả lại làm cho Cố Tắc Viêm mở rộng tầm mắt. Sau khi Vương Tử Quân đọ phương án, các vị cấp phó khác đều lên tiếng giúp đỡ. Đám người Lôi Yên Hồng và Vân Lợi Quảng giúp đỡ làm cho Cố Tắc Viêm không có chút bất ngờ, thậm chí hắn còn cảm thấy những người này cơ bản là đạo cụ, tác dụng chủ yếu là Vương Tử Quân, đặc biệt lên tiếng là vì nịnh hót Vương Tử Quân. Nhưng khi Nghiêm Khâm Binh đứng lên phát biểu ý kiến, lúc này Cố Tắc Viêm chợt phát hiện cục diện đã phát triển ngoài mong đợi của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


