Hà Kiến Chương rời khỏi phòng làm việc của Vương Tử Quân với tâm tình có chút trầm trọng. Hắn cố gắng ép cảm giác trầm trọng này xuống tận đáy lòng, giả vờ điềm nhiên như không.
"Không có chuyện gì, không có chuyện gì, tất cả đều sẽ qua!" Hà Kiến Chương thầm nghĩ như vậy rồi đi xuống dưới lầu.
Hà Kiến Chương vốn có thể đi thang máy thế nhưng lại rất ít khi thích dựa vào công nghệ cao. Chưa nói đến chuyện đi thang máy làm cho người ta hoa cả mắt, hơn nữa đi thang máy sẽ gặp không ít người. Các đồng chí trong văn phòng đều bận rộn, thế nhưng Hà Kiến Chương cảm thấy bọn họ bận rộn có phân nửa là cho lãnh đạo xem. Nếu bọn họ thật sự bận rộn thì có lẽ tốc độ phát triển kinh tế của tỉnh Mật Đông sẽ vượt qua mức thông thường rất nhiều rồi.
Nhưng Hà Kiến Chương không thể nói ra những lời này, chỉ có thể giấu trong lòng. Hắn nghĩ đến đây và nhớ tới lời dặn dò của Vương Tử Quân: - Chủ tịch Hà, anh là lãnh đạo của ủy ban nhân dân tỉnh, anh nên bỏ nhiều tâm tư ở phương diện này. Anh nên bàn chuyện với chủ tịch Nghiêm ở bên kia, để anh ấy không có những suy nghĩ vướng mắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


