Trần Thái Trung nhìn gương mặt cực kỳ sợ hãi của Lăng Khoa Nham, trong đầu liên tục lóe lên vài ý nghĩ, giống như hiểu ra vấn đề gì đó.
- Anh là Trần Thái Trung có phải không? Ngô Điền Thịnh tự xưng là Trần Cương nhìn Trần Thái Trung rồi khẽ hỏi.
Trần Thái Trung chợt kinh hoảng, tuy hắn không có chuyện gì, thế nhưng sau khi bị lãnh đạo ủy ban kỷ luật thị ủy hỏi như vậy thì không khỏi có vài phần kinh hãi.
- Đúng vậy. Trần Thái Trung hít vào một hơi rồi trầm giọng nói.
- Nghe nói bí thư Triệu đã tỉnh lại, cậu giúp tôi chuyển lời thăm hỏi với bí thư Triệu, sau khi xong việc tôi nhất định sẽ đến thăm anh ấy. Trần Cương nói rồi chủ động bắt tay Trần Thái Trung, sau đó bước đi ngay.
Trần Thái Trung nhìn Lăng Khoa Nham uy phong lẫm liệt bị người ta đưa đi, hắn thật sự giống như đang nằm mơ. Đúng lúc này có vài người đi từ phòng bệnh ra ngoài, khi thấy Trần Thái Trung thì bọn họ cũng không nhiều lời, người đi cuối cùng nói: - Thái Trung, tạm thời có hành động, chúng tôi đi trước, lần sau chúng tôi sẽ đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


