- Chào trưởng ban Dương. Sầm Vật Cương nhìn số điện thoại gọi đến mà không khỏi bày ra bộ dạng cực kỳ cung kính. Dương Độ Lục ở bên kia lên tiếng rất ôn hòa, sau đó chợt thấy lão nói: - Bí thư Sầm, tôi gọi điện thoại không quấy rầy anh đấy chứ?
Sầm Vật Cương rất cung kính với vị lãnh đạo trung ương sắp tiến lên cương vị khác như Dương Độ Lục, lão cười nói: - Lãnh đạo, ngài cũng đừng như vậy, chúng tôi chờ điện thoại của ngài còn chưa được, sao lại có thể nói là quấy rầy.
- Thôi bỏ đi, nói chuyện với tôi bỏ qua vài phần khua môi múa mép. Bí thư Vật Cương, tôi cũng không đi vòng quanh, có gì thì nói đó. Dương Độ Lục dùng giọng nghiêm túc nói: - Bí thư Sầm, phương diện đề cử cán bộ của phía Mật Đông có thể nghiêm túc một chút được không? Anh có biết không, vì các anh công tác không chịu trách nhiệm đã làm cho đơn vị chúng tôi công tác bị động thế nào không?
Sầm Vật Cương tuy cảm thấy cực kỳ uất ức nhưng vẫn thành khẩn nhận sai lầm. Dù sao chuyện này có trách nhiệm của lão, sau khi kiểm điểm xong thì lão trầm giọng nói: - Mong trưởng ban Dương yên tâm, Mật Đông chúng tôi sẽ tranh thủ tìm phương án tốt giải quyết các vấn đề phát sinh.
- À, bí thư Sầm, anh là người công tác nhiều năm, lúc nào cũng ổn định, dù là lãnh đạo thượng cấp hay các đồng sự đều cực kỳ tín nhiệm công tác của anh. Tôi hy vọng sau này anh làm việc thêm ổn thỏa, cũng đừng nên để xuất hiện những sự kiện gây bất lợi cho việc triển khai mở rộng công tác như thế này nữa. Dương Độ Lục nói hết lời thì cúp máy. Sầm Vật Cương chợt cảm thấy trong lòng giống như có một ngọn núi lửa sắp bộc phát. Dương Độ Lục có thể lên tiếng phê bình vì mình công tác cho ra cạm bẫy, thế nhưng lão căn bản không thể nào nói gì khác được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


