- Chủ tịch, là tôi suy xét không chu toàn, à...Tôi sẽ thay người cho ngài. Trương Tề Bảo nói đến đây thì dùng giọng có chút thẹn thùng nói: - Chủ tịch, tôi biết rõ Tiểu Ngư Nhi làm thư ký cho ngài là không thích hợp, nhưng nha đầu kia biết Cổ Dương xin nghỉ thế nên đến quấy lấy tôi cả buổi, căn bản không còn biện pháp nào khác.
Vương Tử Quân nhìn bộ dạng có lỗi của Trương Tề Bảo, hắn căn bản có thể tưởng tượng ra được tình huống khó xử của thư ký trưởng Trương. Nhưng Văn Ngư Nhi đến văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh thì người nào cũng cảm thấy đây là cán bộ đi mạ vàng. Tuy chủ tịch Vương và bí thư Văn có quan hệ bình thường với nhau, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến việc Trương Tề Bảo nể mặt Văn Ngư Nhi.
- Được rồi, đừng đổi lại là người khác, hai ngày này xem như tôi tự lực cánh sinh là được. Vương Tử Quân vung tay lên với Trương Tề Bảo, hắn thản nhiên nói.
Trương Tề Bảo dùng ánh mắt cảm kích nhìn Vương Tử Quân, tảng đá đặt trong lòng cuối cùng cũng được thả xuống. Mặc dù Trương Tề Bảo cực kỳ kính sợ Vương Tử Quân, thế nhưng khi mà thời gian đi theo Vương Tử Quân ngày càng lâu, hắn cảm thấy chủ tịch Vương cực kỳ là người biết thông cảm ở những sự việc bình thường. Chỉ cần anh đừng làm quá phận, dưới tình huống bình thường thì chủ tịch Vương căn bản không bao giờ làm cho anh khó khăn.
Nói thật thì Trương Tề Bảo thật sự rất sợ nha đầu Văn Ngư Nhi, nếu chủ tịch Vương không ngại tiến vào địa ngục, như vậy thì nên nhân nhượng hai ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


