- Hừ, không phải là không nỡ dâng vị trí của Trương Bản Tiến cho tôi sao? Thư ký trưởng, chuyện này mong ngài nói giúp tôi vài câu trước mặt bí thư Sầm. Phương Anh Hồ cũng không thích vẻ kiêu ngạo của Sở Hồng Đạo, hắn thầm nghĩ người này căn bản là không biết nông cạn, sự việc mới bắt đầu mà cứ tưởng mọi thứ như nằm trong túi của mình sao? Vị trí kia còn chưa được xác định, căn bản còn không biết bao nhiêu chuyện xấu, giống như vị trí kia vốn không phải là của Trương Bản Tiến mà là của người này vậy, đúng là quá càn rỡ.
Nhưng Phương Anh Hồ không thể không cảm khái vì người này quá may mắn, nếu không với tư chất hiện tại quá lắm cũng chỉ là cán bộ cấp chính cục mà thôi. Nhưng vì có hậu trường quá tốt, người này không những là cán bộ cấp chính sở, bây giờ còn có xu hướng tiến vào trong số các vị lãnh đạo ủy ban nhân dân tỉnh.
- Điều này tôi biết rồi, tôi sẽ làm hết sức, những gì nên nói thì tôi nhấ định sẽ biểu đạt đúng chỗ. Nhưng điều này phụ thuộc nhiều vào nhân tố bên ngoài, bí thư Sầm coi trọng công tác của anh, còn anh thì nên chú tâm vào công tác của mình.
- Đồng thời có một số việc anh nên làm thì phải làm. Bí thư Sầm coi trọng anh là một chuyện, thế nhưng lực lượng đến từ bên ngoài cũng là thứ mà anh cần chu toàn. Phương Anh Hồ nói vài câu làm cho Sở Hồng Đạo cảm thấy rất vui, hắn cười lớn nói: - Thư ký trưởng nhắc nhở một câu như vậy làm tôi cảm thấy an tâm hơn. Thật sự không gạt ngài, tôi căn bản đã liên hệ với ông cụ nhà tôi, những thứ gì vốn thuộc về tôi sẽ không thể ngăn cản được.
Phương Anh Hồ nhìn gương mặt cực kỳ hăng hái của Sở Hồng Đạo, giống như chuyện này như ván đóng thuyền, thế là chợt sinh ra ý nghĩ hèn mọn, nhưng ngoài miệng lại chỉ cười mà không nói lời nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


