Sáng sớm ngồi trong phòng làm việc, Vương Tử Quân dùng sức dụi mắt. Tối qua Tiểu Bảo Nhi được cô giáo cho giấy khen, thế là cả nhà rất vui, Tiểu Bảo Nhi ăn cơm tối nhiều hơn một chút, kết quả là nửa đêm nôn mửa, điều này làm cho Vương Tử Quân và Mạc Tiểu Bắc căn bản không được ngủ ngon.
Sau khi tự mình làm giả một đơn xin phép nghỉ, Mạc Tiểu Bắc ở lại nhà với Tiểu Bảo Nhi. Nhưng Vương Tử Quân là bí thư ủy ban tư pháp, hắn không thể không rửa mặt đi đến phòng làm việc bắt đầu công tác.
Vu Trường Long đến báo cáo theo thông lệ, sau đó hắn khẽ nói:
Vương Tử Quân nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của Vu Trường Long, thế là hắn khoát tay nói.
- Tôi nghe Tiểu Lý của văn phòng tỉnh ủy nói, công ty Kim Bảo Đồng Nghiệp chuẩn bị rút khỏi tỉnh Nam Giang chúng ta.
Vu Trường Long nói rồi cẩn thận quan sát phản ứng của Vương Tử Quân. Hắn còn một câu chưa nói ra, nguyên nhân mà công ty Kim Bảo Đồng Nghiệp đưa ra chính là hoàn cảnh đầu tư của tỉnh Nam Giang là không tốt.
Những lời này căn bản chĩa vào người Vương Tử Quân.
Chử Vận Phong là chủ tịch tỉnh Nam Giang, lão coi trọng nhất là sự phát triển kinh tế của tỉnh Nam Giang. Đây là một vị chủ tịch tỉnh đi từ cơ sở lên cấp tỉnh, không những có uy tín cực kỳ cao trong tỉnh, còn cực kỳ có năng lực ở phương diện thúc đẩy phát triển kinh tế.
Nhiều người quen biết hiểu rõ Chử Vận Phong là người khó chịu thế nào trên phương diện phát triển kinh tế, căn bản không bao giờ để người ta làm vật chướng ngại cho sự phát triển kinh tế. Năm xưa khi còn làm bí thư thị ủy, lão đã từng nắm bắt một vị chủ tịch huyện không hợp chính kiến và liên tục bố trí chướng ngại vật cho mình, hơn nữa còn dùng giọng hùng hồn nói:
- Những người gây ảnh hưởng đến phương diện phát triển kinh tế như anh không đá đi thì đá ai?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
