Hai mắt Diệp Thừa Dân khẽ híp lại, lão thật sự không ngờ vào lúc này Diêu Trung Tắc lại cho ra một chiêu như vậy. Tuy nhìn qua thì một chiêu này là vì công tác, thế nhưng thực tế lại đang hạn chế quyền lợi của Vương Tử Quân.
Phó chủ tịch tỉnh kiêm cục trưởng cục công an, rõ ràng đặt Chân Hồng Lỗi và Vương Tử Quân lên cùng một độ cao. Bí thư ủy ban tư pháp và phó chủ tịch tỉnh có cùng một cấp bậc, tuy Chân Hồng Lỗi không phải là thường ủy tỉnh ủy, thế nhưng khi là phó chủ tịch tỉnh kiêm nhiệm cục trưởng cục công an tỉnh, tất nhiên sẽ có thêm nhiều quyền lợi vượt cấp. Nếu Chân Hồng Lỗi được ủy ban nhân dân tỉnh phân công khối tư pháp, như vậy Diệp Thừa Dân đã thấy rõ Vương Tử Quân mất đi nhiều quyền lợi, quyền hạn cũng giảm xuống rõ rệt.
Diệp Thừa Dân nghĩ đến tình huống Vương Tử Quân mất đi quyền lực mà không khỏi khẽ lắc đầu. Nhưng dưới tình huống này thì lão căn bản không thể làm làm gì được, những người kia căn bản không thể nào chờ đợi được nữa, nếu lần thứ hai không được thì sẽ đẩy lần thứ ba. Nếu muốn làm cho đám người kia á khẩu không lên tiếng được, Diệp Thừa Dân cần phải có đầy đủ lý do, làm cho người ta căn bản không thể nào lên tiếng phản đối.
- Bí thư Diêu, chuyện này tôi sẽ xem xét, nhưng vấn đề quan trọng nhất lúc này chính là xử lý công tác của thành phố Đông Hồng. Chút nữa anh sắp xếp cho thư ký trưởng Nhất Hành, tối nay mở hội nghị thường ủy, chúng ta sẽ cùng hội ý.
Diệp Thừa Dân mở miệng từ chối khéo cũng nằm trong dự đoán của Diêu Trung Tắc, hắn cũng không kỳ vọng mình nói một câu mà vượt qua kiểm tra. Diêu Trung Tắc cười cười nói:
- Bí thư Diệp, tôi sẽ nhanh chóng đi tìm thư ký trưởng Đào Nhất Hành, ngài còn chỉ thị gì không?
Diệp Thừa Dân lắc đầu, sau đó cúi đầu xem xét văn kiện. Diêu Trung Tắc biết rõ thói quen của bí thư Diệp Thừa Dân, hắn kéo cửa định bỏ đi. Đúng lúc này hắn thấy Vương Tử Quân và thư ký trưởng Đào Nhất Hành cùng nhau đi đến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


