- Không có vấn đề là tốt, cứ như thế, tôi sẽ cho Giang Vĩ thông báo cho nhóm anh Kim, tối nay chúng ta không gặp không về. Đồng thời anh cũng gọi đồng chí Hà Duyên Cường đến, để anh ấy chúc các vị kia vài ly, vì khối tư pháp chúng ta đều là người một nhà, giữ hòa khí là cực kỳ quan trọng.
Muốn gọi cả Hà Duyên Cường? Đây không phải là quá ức hiếp người sao? Chân Hồng Lỗi hiểu rõ tâm tình của Hà Duyên Cường, nhưng hắn biết nói gì đây? Bí thư Vương ném cho mình một cơ hội huấn luyện thủ hạ, anh nói mà xem, lãnh đạo đã nghĩ tốt như vậy, mình có thể không cho Hà Duyên Cường đến được không?
Điều này là tuyệt đối không thể nói ra, vì vậy Chân Hồng Lỗi cố gắng áp chế cơn tức trong lòng, hắn dùng giọng cảm tạ nói:
- Bí thư Vương, tôi và đồng chí Hà Duyên Cường sẽ đến đúng giờ.
Chân Hồng Lỗi vốn có tâm tình không thoải mái, lúc này càng thêm bết bát. Nói thật thì hắn cũng không có tâm tư tốt với bí thư Vương này, thế nhưng thời gian dài cũng không cải biến được kết quả gì tốt. Hắn biết rõ không thể chọc Vương Tử Quân, thế nên khẽ nói:
- Bí thư Vương, ngài còn chỉ thị gì không?
- Vì biểu hiện sự coi trọng với ban huấn luyện lần này, ngày mai tôi và anh sẽ đến nghiên cứu cục công an thành phố Đông Hồng, sẽ tiến hành cổ vũ đồng chí Hà Duyên Cường. Đi học tập là chuyện tốt, chúng ta nhất định phải làm cho đồng chí Hà Duyên Cường có một cảnh tượng đẹp.
Chỉ thị trọng yếu của bí thư Vương căn bản không làm cho Chân Hồng Lỗi sinh ra cảm giác phẫn nộ, hắn chỉ cảm thấy khả năng kiềm chế của mình tiến thêm một tầng. Khi hắn cười đặt điện thoại xuống, hắn quay sang cười hì hì nói với Hà Duyên Cường:
- Anh Hà, tôi nay anh sắp xếp một địa phương dùng cơm được không?
- Cục trưởng, tôi muốn xin ngài...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)