Cúp vàng cúp bạc không bằng danh tiếng có được từ quần chúng, quần chúng thành phố La Nam luôn nói tốt cho bí thư Vương, cũng là vì bí thư Vương làm được nhiều chuyện tốt cho La Nam, đã đưa tất cả quần chúng nhân dân tiến lên con đường làm giàu.
- Thế nào? Bây giờ lãnh đạo không còn dùng cậu nữa sao?
Lạc Minh Hạo là người tư duy nhanh nhẹn, hắn căn cứ vào hai chữ trước kia trong lời nói của Lý Đức Trụ để hiểu ra vấn đề, sau đó dùng giọng có chút gấp gáp hỏi.
- Không phải, lãnh đạo chúng tôi đã được điều động.
- Không phải bị lãnh đạo trước xa lánh đấy chứ? Nếu như vậy thì cậu đến Đông Hồng với tôi, anh em chúng ta lại tiếp tục xông pha trận mạc.
"Bí thư Vương xa lánh mình sao?"
Lý Đức Trụ không khỏi cười cười, bây giờ hắn căn bản là phát triển như diều gặp gió ở thành phố La Nam, ai mà xa lánh mình chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)