Lạc Minh Hạo là người có kinh nghiệm tham gia quân ngũ, tất nhiên đánh nhau cũng có thủ đoạn hơn người, chẳng qua hảo hán không chịu nổi số đông. Khi Lạc Minh Hạo đang bị người ta vây quanh tấn công thì Lý Đức Trụ vừa vặn chạy đến. Thấy Lạc Minh Hạo bị đánh, Lý Đức Trụ tất nhiên sẽ không ngồi yên. Hai người cùng ra tay đánh tan được đám côn đồ, rõ ràng là tà ác không đàn áp được chính nghĩa, ông chủ bên kia bị hai tát in dấu tay lên mặt.
Triệu Tịnh Quyên đan hai tay vào nhau, nàng nghe xong câu hỏi của Vương Tử Quân thì vô thức trả lời:
- Còn không phải sao? Nếu không phải bọn họ đi vào gây rối đập phá, Lạc Minh Hạo cũng không ra tay.
- Ra tay đánh người cũng không đúng, các người có thể gọi điện thoại báo cảnh sát, để cho người của đồn công an đến xử lý, vũ lực có thể giải quyết được vấn đề sao?
Vương Tử Quân cau mày trầm giọng nói.
- Vô ích mà thô, đã có vài lần chúng tôi báo công an, thế nhưng căn bản không có ai quản. Mỗi lần như vậy người của đồn công an cũng chạy đến, cũng tiến hành kiểm tra theo thông lệ, còn yêu cầu chúng tôi cung cấp thông tin của đám người kia. Sau đó đồn công an cũng làm ra vài bản ghi chép, cuối cùng không giải quyết được gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)