Hào Nhất Phong căn bản không có nhiều sở thích cá nhân, một là viết thư pháp; hai là đọc nhiều sách vở uyên bác, thích xem sách sử. Đọc sử có thể có nhiều kinh nghiệm hay, lão thấy Tào Tháo là một người có thể được tranh luận nhiều nhất, thế nhưng người này căn bản có nhiều chỗ đáng khen, ví dụ như phương diện tìm người hầu.
Tào Tháo là một đấng kiêu hùng, cả đời chia rẽ, chỉ trích. Một nhân vật lợi hại như vậy sở dĩ có thể xây dựng được nghiệp lớn có một không hai cũng không rời khỏi những kỹ xảo nhỏ: Ban phát ân huệ, nắm người phục chúng. Tào Tháo thưởng phạt thỏa đáng, dám thưởng dám phạt, thưởng phạt đi đôi với nhau. Phương pháp như vậy có thể thúc đẩy sự tích cực của thủ hạ, làm cho bộ hạ thêm nhiệt tình; mặt khác lại làm cho một phần lớn cực kỳ kính sợ, dễ bảo, trung thành và tận tâm.
Phương diện chọn người cần phải chú ý phương pháp vừa gõ vừa nâng, điều này Hào Nhất Phong căn bản là cực kỳ đồng ý. Lúc này thấy La Nhân Uy cho ra lời kiểm điểm, lão bắt đầu ném cho đối phương quả táo ngọt:
- À, dù thế nào thì thái độ của anh cũng đoan chính. Anh La, anh phải chuẩn bị tâm lý thật tốt, ngày hôm qua tôi đã gọi điện thoại cho trưởng ban, chuẩn bị tăng trọng trách cho anh, anh nên nắm chắc tâm lý.
Hào Nhất Phong nói đến trưởng ban, rõ ràng là Dương Độ Lục. Hơn nữa lại là gia tăng trọng trách, đây là câu nói rõ ràng, vì thế sau khi nghe xong thì La Nhân Uy thật sự sinh ra cảm giác khó thể áp chế kích động. Những người đến vị trí của lão thì dù là giấu tài hay nếm mật nằm gai cũng phải mở miệng nịnh nọt lãnh đạo đứng đầu, như vậy để làm gì? Còn không phải mong muốn được dịch chuyển vị trí, muốn được điều động sao?
- Cốc cốc cốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)