Trước kia Thạch Kiên Quân có thể có cơ hội tiếp nhận Hào Nhất Phong để trở thành bí thư tỉnh ủy Sơn Nam, bản thân hắn là chủ tịch tỉnh, vì thế mà Vương Tử Quân có thể yên tâm ra đi. Nhưng bây giờ không có Thạch Kiên Quân và Lữ Tiến Binh, thành phố La Nam không phải nằm trong tầm tay khống chế của Hào Nhất Phong sao?
Trời cao có thể bỏ mặc cho chim bay, mình vẫn có thể phát triển mạnh mẽ, thế nhưng cấp dưới của mình lại rơi vào trạng thái thảm hại. Vương Tử Quân nghĩ đến những gương mặt quen thuộc, thế là gương mặt càng thêm nghiêm túc.
Vương Tử Quân căn bản cũng không phải không nghĩ đến lựa chọn của Đường Cảnh Ung. vì Đường Cảnh Ung đến tỉnh Sơn Nam chủ yếu là đãi cát tìm vàng, chủ yếu là đi đến cương vị quan trọng hơn, bây giờ sự việc không dễ làm, không bằng cất bước ra đi.
Vương Tử Quân rời khỏi bãi đậu xe mà trong đầu vang vọng câu nói cuối cùng của Đường Cảnh Ung, hắn suy tư giây lát rồi chợt nói với Lý Đức Trụ:
- Đi đến nhà chủ tịch Thạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)