- Bố, Trần Trọng Khang là người tốt, lại rất cung kính với ngài, bản thân cũng đã công tác lâu năm ở ngành xây dựng. Con cảm thấy vị trí chủ nhiệm phòng xây dựng căn bản không thể có ai hơn anh ấy được.
La Xương Hào không hề nói vòng quanh với La Nhân Uy, hắn trầm giọng nói.
La Nhân Uy trầm mặc giây lát, sau đó mới nói:
- Trần Trọng Khang thật sự có cơ sở quần chúng quá kém, khi phòng tổ chức tổ chức thi tuyển thì kết quả không được như lý tưởng. Người này là không được, đẩy cũng khó thể đứng lên, khó thể thu phục kẻ dưới.
- Tổ chức khảo sát? Bố, bố thật sự cho rằng con không hiểu gì cả sao? Lên hay không chẳng phải một câu nói của ngài là được sao? Cái gì mà tổ chức khảo sát? Cái gì là cơ sở quần chúng? Cái quái gì chứ? Không phải là xác định dân chủ và đánh giá phiếu bầu sao? Trong thành phố Sơn Viên thì ngài chính là tổ chức, điều này không phải giả đấy chứ?
- Chuyện Trần Trọng Khang cứ như vậy đi, cậu nên quan tâm đến vấn đề của mình đi thôi. Tôi nói cho cậu biết, những sự việc kia có lực ảnh hưởng quá lớn, bây giờ còn thừa dịp quay đầu lại, thấy nên quay đầu thì quay đầu đi là vừa.
Lời cảnh cáo của La Nhân Uy làm cho ánh mắt của La Xương Hào có vài phần đau buồn, nhưng hắn che giấu rất tốt, chút lo lắng đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ một giây sau đã khôi phục lại bộ dạng tràn đầy tự tin:
- Bố, con làm việc mà ngài còn chưa an tâm sao? Con trai của ngài là người chưa thấy thỏ chưa thả chim ưng, nếu nhìn thấy chuyện không tốt thì không nhúng tay vào, tuyệt đối không có vấn đề.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


