Vì Lý Nhị Bình không tham gia công tác tiếp đãi công ty Miyanda, thế cho nên Vương Tử Quân chỉ nói vài chuyện đơn giản với nàng thì thôi. Một bình trà ba người uống hơn nửa giờ, sau đó Vương Tử Quân nhìn sắc trời, rời khỏi quán trà quay về trường đảng.
Lý Nhị Bình nói đến đây thì trong mắt có chút nghi hoặc, nàng dùng giọng kỳ quái hỏi:
- Mọi người thường nói làm quan càng lớn thì quan uy cũng ngày càng lớn, anh nói xem điều này có đúng không?
Dương Chí Dương gật đầu từ chối cho ý kiến, hắn dùng giọng khó hiểu nói:
- Sao hôm nay em không nhắc với anh ấy về chuyện của anh?
- Anh gấp làm cái gì? Nóng vội không ăn được đậu hũ nóng, dù sao thì ngày mai bí thư Vương còn mời chúng ta dùng cơm, mở miệng trên bàn cơm sẽ có hiệu quả cao hơn.
Lý Nhị Bình nói đến đây thì véo chồng mình một cái nói:
- Anh đúng là, chỉ muốn có lợi cho mình.
- Anh cũng không còn cách nào khác, cơ hội lần này là khó có được, nếu như trôi qua thì không biết phải đợi thêm bao nhiêu năm nữa.
Lời nói của Dương Chí Dương làm cho Lý Nhị Bình sinh ra xúc động, nàng nhìn bộ dạng của chồng rồi cười nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
