Trong phòng họp càng mù mịt khói thuốc, đám thường ủy huyện ủy chỉ lo cúi đầu buồn bực hút thuốc, không nói lời nào. Tôn Lương Đống ngồi ở trung tâm bàn hội nghị, lão cũng trầm mặc, chỉ là lúc này lão trầm mặc có vài phần bất đắc dĩ. Khoảnh khắc này lão hầu như hoài niệm bầu không khí hội nghị thường ủy lúc đề bạt hay xác định nhân tuyển cho vị trí nào đó, mỗi lúc như vậy thường là giương cung bạt kiếm, kẻ nào cũng ồn ào, ai cũng muốn cho ra ý kiến.
Lúc này thì ngược lại, không ai nói lời nào, Tôn Lương Đống thấy không ai chủ động mở miệng thì biết rõ, nếu mình không chỉ mặt điểm tướng, chỉ sợ đám người này dù thế nào cũng không nói một lời. Lão là một lãnh đạo tối cao của huyện, lão rất tự tin với lực khống chế của mình, nếu như không khống chế được tiết tấu của hội nghị thường ủy, như vậy sẽ đáng chê cười.
- Bí thư Tiền, anh là một cán bộ lão thành của huyện Hồng Bắc, anh nói xem, chúng ta bây giờ nên cho ra phương án nào để đối phó đây?
- Nếu bí thư Tôn đã để cho tôi thả con tép bắt con tôm, tôi sẽ bắt đầu nói một thiển kiến dựa trên khối công tác tôi được phân công quản lý. Lúc này kêu gọi tập đoàn Chính Hồng đầu tư chính là một trong những công tác quan trọng nhất của chính quyền Giang Châu, chuyện này tôi cảm thấy nên đặt lên độ cao chính trị, cần toàn thể đảng viên cán bộ có nhận thức cao với khối công tác này. Nhưng chỉ có đề cao nhận thức mới có thể hợp mưu hợp sức, nghĩ kế và nghĩ biện pháp mới có thể chứng thực được công tác.
Tiền Học Bân nói khá hay, hắn giảng giải những gì mình hiểu, nhưng đó cũng chỉ là những lời nói suông, không giải quyết được vấn đề căn bản. Tôn Lương Đống nghe vậy mà da đầu khẽ run lên, trong lòng cảm thấy ngứa như có sâu bò, nhưng khốn nổi lại chẳng thể nào đứng lên bắt được thóp của đối phương. Tiền Học Bân này là phó bí thư đoàn thể, làm tốt công tác tư tưởng của đảng viên thì đã là xong nhiệm vụ rồi.
Tôn Lương Đống nghe những lời khách sáo của Tiền Học Bân mà thầm căm tức nhưng ngoài miệng không thể nói những gì Tiền Học Bân vừa lên tiếng là vô nghĩa, là nhảm nhí. Xem ra những gì lão nói vừa rồi cũng không có nhiều tác dụng, cùng lắm là có ý nghĩa mở đường cho đám thường ủy này nói lời khách sáo. Con bà nó, nếu không cho ra phương án thì Tiền Học Bân sẽ nói về phương diện mình được phân công quản lý, còn áp dụng thế nào thì anh Tôn phải tự nghĩ lấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)