- Ông chủ Tống, hình như anh đến muộn.
Tống Thiết Cương làm khách mà cố gắng đến muộn, rõ ràng ra giá quá lớn. Dù thế nào thì Trương Tùng Niên cũng là phó cục trưởng cục công an thành phố Giang Thị, tất nhiên hắn sẽ có chút khó chịu. Hơn nữa đối phương vừa vào, còn chưa kịp nói lời nào đã dùng ánh mắt không kiêng nể gì để nhìn chằm chằm vào bạn gái của Vương Tử Quân, xem ra đối phương cũng không thèm nể mặt mình.
Trương Tùng Niên cố gắng nén giận, gương mặt cũng không đẹp đẽ gì, thế nên mở miệng nói mà có ý chất vấn. Nhưng không ngờ hắn vừa nói xong, một tên đàn ông đứng sau lưng Tống Thiết Cương đã đấm xuống mặt bàn, trong miệng phát ra một câu không sạch sẽ:
- Con bà mày, nói gì vậy...
Quả nhiên Tống Thiết Cương dùng giọng hời hợt nói một câu với Tống Tam thì quay sang nói với Trương Tùng Niên:
- Cục trưởng Trương, xin lỗi, hôm nay anh em không thể uống rượu với anh, cục trưởng Hàn và cục trưởng Triệu đều đang chờ ở Thủy Thượng Hoàng Thành chờ tôi. Tôi vốn định cho anh em thủ hạ đến thông báo với anh một tiếng, lại cảm thấy như vậy làm anh mất mặt, thế nên mới tự mình chạy đến đây.
Tống Thiết Cương nói như vậy giống như mình dến chậm là cực kỳ nể mặt Trương Tùng Niên, điều này giống như là một tát vỗ lên mặt Trương Tùng Niên, cục trưởng Hàn và cục trưởng Triệu còn mời đối phương dùng cơm, mình thì tính là cái chó gì?
Cục trưởng cục công an tỉnh Hàn Vi Chính, cục trưởng cục công an thành phố Giang Thị là Triệu Lương Thu, dù là bất kỳ người nào cũng không phải là thứ mà Trương Tùng Niên có thể động vào.
Gương mặt Trương Tùng Niên chợt căng phồng lên và đỏ bừng, nhưng hắn không thể nói nên lời. Tống Thiết Cương thấy Trương Tùng Niên đỏ mặt tía tai thì cười ha hả, giống như có thể xuyên thủng tất cả, khống chế tất cả vậy.
Tống Thiết Cương vừa định đi ra, hắn quay đầu nhìn Vương Tử Quân, sau đó nói:
- Cậu em, cậu còn trẻ mà có thể kéo cục trưởng Trương ra biện hộ cho mình thì thật sự cũng có chút thủ đoạn, đối với người khác thì anh sẽ chẳng nể mặt, nhưng đối với cục trưởng Trương thì anh cũng không thể không quan tâm. Thế này đi, anh nói lời sảng khoái, năm phần cổ phần nếu làm cho cậu em cảm thấy đau lòng, như vậy anh sẽ chịu chút uất ức, chỉ lấy bốn phần thôi.
- Mặt khác, bốn giờ chiều chú đưa con đàn bà này đến Thủy Thượng Hoàng Thành, anh dùng một đêm sảng khoái sẽ trả lại cho chú.
Tống Thiết Cương nói xong cũng không thèm nhìn mặt Trương Tùng Niên mà cười ha hả đi ra ngoài.
Gương mặt Trương Tùng Niên âm trầm đến mức có thể vặn ra nước, nhưng trong lòng hắn thì cực kỳ tức giận, khốn nổi lại thật sự không làm gì được Tống Thiết Cương.
Tống Thiết Cương có người bên trên che chở, dù Trương Tùng Niên là phó cục trưởng cục công an thì có thể thế nào? Muốn sửa trị loại người như Tống Thiết Cương thì chút bản lĩnh của hắn trước mắt là không đủ, hôm nay Tống Thiết Cương nói mình xuất hiện đã là nể mặt Trương Tùng Niên hắn, nhưng như vậy không khác nào đánh lên mặt hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)