Trong tiết trời đông giá buốt, tầng mây u ám giăng kín trời, ánh sáng mờ xám rải đều, tuyết trắng lớn như cánh ngỗng chậm rãi rơi, nhuộm đất trời thành một màn sương tuyết lạnh lẽo, không một chút hơi ấm len lỏi.
Trên nền tuyết dày, một thiếu nữ dung nhan tuyệt sắc tay xách chiếc lồng đèn, bước chân phiêu lãng giữa con ngõ nhỏ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Nàng mặc váy dài màu tuyết điểm họa tiết hồ điệp, bên ngoài khoác áo choàng gấm có lót lông mềm mại, dáng người thướt tha, gương mặt trái xoan kiều diễm như tranh, làn da trắng ngần như bạch ngọc, đôi mắt hạnh ngập nước ươn ướt, khiến dung nhan thêm vài phần giống như "hoa lê trong mưa", khiến người trông thấy không khỏi động lòng.
Nàng lẩm bẩm điều gì đó, âm thanh nhẹ nhàng như khói, đan xen tiếng nghẹn ngào, lan trong màn tuyết trắng, nghe đến bi ai mà khiến lòng chua xót.
"Sao nhà cửa ở Vĩnh Châu lại giống nhau đến vậy..."
"Nếu còn chẳng tìm ra đường về, phụ mẫu ta e rằng sẽ lo lắng đến phát cuồng mất thôi..."
Thời Yên La lại đưa mắt nhìn quanh lần nữa, màn đêm đã buông xuống từ lúc nào, khiến lòng nàng càng thêm thấp thỏm bất an.
Nàng là Thời Yên La, quận chúa Ninh Nhạc của nước Ngọc, phụ thân là Ninh Nhạc Hầu, danh tướng lừng danh một vùng, thân phận tôn quý.
Nhân dịp năm hết Tết đến, phụ thân dẫn theo mẫu thân và nàng vượt đường xa trở lại quê cũ Vĩnh Châu, thăm hỏi bà con thân thích xa cách đã lâu.
Thời Yên La vốn ít thích giao du, khi còn ở kinh thành, bao lần các tiểu thư khuê các mời nàng tham dự yến hội, nếu tránh được là nàng sẽ từ chối, lỡ như buộc phải đi, cũng chỉ lặng lẽ ngồi chờ đến khi tan tiệc rồi cùng Bội Nhi lặng lẽ rút lui.
Nhưng lần này thì không cách nào tránh được, mỗi ngày đều phải đối diện với vô số gương mặt xa lạ, mà đám họ hàng thân thích kia lại vô cùng nhiệt tình, cứ thích đến gần kéo nàng trò chuyện, hỏi han từ chuyện ăn bữa sáng đến việc ngủ nghỉ lúc nào, nàng là vãn bối, đành gắng gượng ứng đối.
Thời Yên La càng đi càng thấy quái lạ, mãi đến khi cảm giác có gì đó không ổn mới định quay về, ai ngờ vừa ngoảnh đầu đã trông thấy vị thẩm thẩm suốt ngày thích kể lể về phong cảnh kinh thành đang tiến lại gần, nàng lập tức nổi da gà, vội vã rẽ hướng khác tránh đi.
Nào ngờ một lần né tránh ấy lại khiến nàng chẳng biết đã vượt ra khỏi phủ nhà họ Thời ở Vĩnh Châu từ khi nào, điều trớ trêu là bản thân nàng cũng hoàn toàn không hay biết chuyện đó!
Thời Yên La cứ quanh quẩn trong những con hẻm lạ lẫm, như rơi vào mê trận không lối ra, ánh chiều đã tắt, ngày Tết cận kề, người qua kẻ lại trên phố đều hối hả, nàng đứng bần thần nơi đầu ngõ, nhất thời chẳng biết mở miệng hỏi ai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)