Lỡ như ca ca và phụ thân nàng xảy ra chuyện gì, thì có dỗ cũng không thể dỗ nổi.
Tạch.
Thấy Minh Kha sắp lao ra, Minh Trung chắn trước người y, nói với Thương Ngô: “Ta dạy con chưa nghiêm. Về sau sẽ nghiêm trị.”
Thương Ngô cười khẩy: “…”
“Đủ rồi.” Huyền Tiêu cắt lời. Hắn đứng dậy: “Vũ Vương có lòng là được. Nhưng… chớ để người nắm thóp.”
Hắn vừa nhắc nhở, vừa cảnh cáo.
Cũng xem như Minh Trung gặp may, đúng lúc hắn đang vui, nên lười so đo.
Nói xong, hắn gạt rèm châu bước ra. Minh Du không dám nhìn, nhưng nàng không hề hay biết hắn lại ngoảnh sang phía nàng.
Thấy nàng không ngoái đầu lại nhìn, khóe môi hắn khẽ nhếch lên: “Quốc sư, đi thôi.”
Thương Ngô hơi sững sờ, liếc nhìn hắn một cái. Huyền Tiêu nói xong câu đó rồi tự mình lên kiệu, nhìn thấy cảnh đó Thương Ngô cũng khó ở lại.
Người vừa đi, Minh Du đã chạy đến ôm chầm lấy Minh Kha và Minh Trung, nhìn từ đầu đến chân xem họ có bị thương ở đâu không. Minh Trung dịu dàng vỗ lưng nàng: “Không sao rồi, không sao rồi, A Du.”
Lần này Minh Kha chỉ bị trầy xước da thịt, kết cục chưa quá tệ.
Thực ra Minh Trung cũng không hiểu vì sao Huyền Tiêu cuối cùng lại bỏ qua, chỉ e là rắc rối còn ở phía sau.
Rất nhanh, Minh Du tìm được Văn Yến và Thải Điệp, nghe Thải Điệp kể lại rằng họ bị đánh thuốc mê, may mà không hề hấn. Thấy Văn Yến bình an, nàng suýt khóc òa, quả nhiên kẻ vừa nãy đúng là tên đại lừa gạt!
Văn Yến không hiểu, mọi người đều lành lặn, sao nàng lại khóc?
Quả là lòng dạ cô nương khó dò…
Từ hôm ấy, Minh Kha dậy sớm luyện võ, không nghỉ trước lúc mặt trời lặn. Minh Trung nhìn tất cả, khi thấy con bị thương ông cũng xót, nhưng dần dần, ông chỉ biết giấu nỗi xót xa ấy trong lòng.
…
Nửa tháng sau, đến ngày diễn ra lễ hội hoa đăng.
“Đi Nam Nhai nhé.”
Nam Nhai tựa thủy, hai bờ chợ đèn, dòng sông lững lờ, ven cầu có cô nương áo trắng áo đỏ bán hạnh, tiếng ca tiếng sáo rộn ràng khắp nơi. Mũi chèo khua nước, gợn sóng lăn tăn, liễu rủ vờn mặt nước, oanh yến ríu ran.
Bên trái bờ sông có tửu lầu, tiểu nhị đứng ở cửa chào khách, trên vai vắt khăn trắng, niềm nở mời mọc.
Minh Du nói: “Vào quán này đi.”
“Vọng Nguyệt Các.” Chỉ nghe tên thôi cũng đã biết nơi đây ôm được vầng nguyệt trời. Nhã gian sát sông, mở cửa sổ là thu trọn Nam Nhai vào tầm mắt. Lần nào tới Nam Nhai, nàng cũng ghé qua nơi này.
Một là vì chỗ ngồi ngắm cảnh tuyệt đẹp, hai là vì món tủ của quán.
Tiểu nhị cười tươi như hoa: “Chư vị quan nhân mời vào.” Nhìn y phục ai nấy bất phàm, ắt là nhà hào phú. Lại thấy cô nương kia quốc sắc thiên hương, khí chất hiền hòa, sau lưng là thiếu niên tuyệt mĩ.
Tiểu nhị ngờ ngợ đoán quan hệ của hai người, liếc kỹ thêm vài lần, thấy không giống huynh muội. Nếu không phải, thì chỉ có thể là…
Nghĩ tới đây, tiểu nhị buột miệng nói: “Cô nương với công tử thật xứng đôi, lang tài nữ mạo.”
Nghe thế, Minh Du chợt cảm thấy ngượng ngùng, bàn chân đang bước lên thang khựng nhịp: “Không phải.”
Thải Điệp chịu không nổi loại lời này, gắt gỏng nói: “Mồm ngươi quét mỡ à? Bớt bịa chuyện lại, đừng bôi bẩn thanh danh tiểu thư nhà ta.”
Lúc này tiểu nhị mới biết mình lỡ lời, vội im miệng, nhưng trong lòng còn chưa phục, hai người gần gũi như thế, bảo không phải là một đôi thì ai mà tin được. Đột nhiên hắn như hiểu ra, hay là hai vị này lén bỏ nhà trốn đi?
Tiểu nhị mỉm cười, làm vẻ “biết mà không nói”.
Mặt mũi Văn Yến gần như không đổi, chỉ có ngón tay khẽ gập lại, rồi mới nói: “Nàng là chủ tử của ta.”
“Hắn là bằng hữu của ta.”
Hai người cùng lúc mở miệng, càng nói càng rối.
Minh Du vội quay người đi, kẻo đỏ mặt đến tai, nàng đi nhanh vào nhã gian. Tiểu nhị dâng thực đơn lên. Nàng gọi hai món tủ rồi đưa thẻ bài cho Thải Điệp: “Hai người xem còn muốn ăn gì không?”
Nô bộc cùng chủ dùng bữa vốn không hợp phép, nhưng nàng chẳng câu nệ rườm rà.
Thải Điệp chọn món Minh Du hay ăn, rồi đưa thực đơn cho Văn Yến.
Hắn mỉm cười nhạt: “Đa tạ quận chúa đãi bữa ăn này. Ý tốt của quận chúa, Văn Yến xin tâm lĩnh.”
Sự khách sáo xa cách bất ngờ ấy, hẳn là hắn cũng nhận ra điều bất tiện, nên nàng không gượng ép: “Được.”
Văn Yến hành lễ lui ra, đứng gác ngoài cửa.
Nhìn bóng hắn bước ra ngoài, không hiểu sao nàng lại thấy lạ lẫm, nàng thoáng cảm thấy chua xót, hình như nàng vẫn chưa quen với sự thay đổi này.
Nàng ngắm nhìn dòng người dưới phố mỗi lúc một đông, gió nhẹ phẩy qua, thổi mấy sợi tóc mai bên thái dương, gió còn mang hương hoa dìu dịu, mát lòng.
Văn Yến đứng ngoài hành lang ngó khách qua lại, hắn tháo túi hương bên hông, bốc một nắm gạo rang.
Hôm qua hắn vừa mua ở Quế Hương Trai, khi mua vừa lúc mới ra lò, giờ vẫn còn lưu lại hương thơm.
Ăn xong hai nắm gạo rang, hắn phủi vụn trên tay, rút khăn mỏng lau kỹ, mặt trái tấm lụa lem một vệt sẫm như máu khô…
“Kể ra thì đám người ở Tinh Túc Lâu toàn là người Miêu Cương. Lúc trước, Tiêu Úy Xuyên đánh Miêu Cương, lấy chuyện tàn thành mà ép bọn chúng quy phục. Biết có thù mà còn lập ra Tinh Túc Lâu, há chẳng phải rước sói vào nhà sao? Mấy năm nay Miêu Cương dưỡng sức, nay muốn tạo phản thì rõ như ban ngày!”
Tên còn lại say be bét đến mức quên mình, miệng lỡ lời.
Nghe hắn ta gọi thẳng nhũ danh của Nhị hoàng tử, người bên cạnh tỉnh hẳn: “Này huynh, đừng có nói bừa, khéo rơi đầu!”
Hắn ta hất tay người kia ra, chẳng thèm để ý: “Ai quản ta? Ta nói toàn là sự thật…” Hắn ta còn định líu lo nữa nhưng đã bị bịt miệng, chỉ “ư ư” trong cổ.
Văn Yến lạnh lùng nhìn một lát, đến khi tiểu nhị bưng món lên mới dời mắt đi.
Món ăn vừa dọn lên còn bốc hơi nghi ngút, hương thơm lan khắp gian phòng. Ba đĩa thức ăn bày lên bàn, Minh Du gắp miếng cá nếm thử, thịt cá thanh mềm, ngọt mà không tanh.
“Ngon lắm.” Nàng hài lòng nói: “Thải Điệp, nếm thử đi.”
Ngoài phố bỗng vang lên tiếng trống chiêng, đội múa sư tử rợp ràng, trống nổ rộn ràng kéo người xem đứng chật kín. Minh Du cũng tò mò thò đầu ra khỏi cửa sổ hóng vui.
Đột nhiên tiếng vó ngựa xé toang náo nhiệt.
“Nhàn tạp tránh đường!” Một tiếng quát lớn, theo sau là cỗ xe mạ vàng lướt tới, rõ ràng là quan gia. Dân chúng vội tản ra, ai chậm chân sẽ bị húc ngã, tiếng trống chiêng im bặt để lại dư âm lửng lơ, không khí chùng xuống.
Minh Du cau mày, xem bộ dạng này, hẳn là nhân vật quyền cao chức trọng.
“Hự.” Phu xe ghì dây cương, xe chậm dần rồi dừng ngay cửa Vọng Nguyệt Các. Thị vệ xua đám đông, khi khoảng trống mở ra liền vén rèm châu lên. Bên trong, một bàn tay đỡ thành xe, ngón cái đeo nhẫn mã não màu xanh lục tuyệt đẹp, mũi giày tử kim đặt lên đôn, người bước ra áo bào thêu kim mãng bốn trảo, khí thế bức người.
Minh Du nhìn rõ, sững sờ rồi bối rối muộn màng, là Úy Xuyên ca ca! Không ngờ hắn ta đến nhanh thế. Nàng bám vào song cửa trộm ngắm nhìn, Tiêu Úy Xuyên dường như cảm nhận được ánh nhìn, cũng ngước mắt lên mỉm cười. Nàng đáp lại bằng một nụ cười, bỗng thấy tay chân luống cuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
