Với gia thế của nhà nàng ta, ta và nàng vốn dĩ chẳng có cơ hội gặp mặt. Nhưng mẫu thân nàng và mẫu thân ta đều mở một cửa hàng tại kinh thành, vì tổ tiên của nàng ta cũng ở trong thành, tích lũy gia sản qua nhiều đời nên mẫu thân ta thường bị nàng ta làm khó. Hai người thường có xích mích vì tranh chấp cửa hàng.
Khi còn nhỏ, ta đã gặp Sở Oanh vài lần, mỗi lần đều vào lúc mẫu thân ta và mẫu thân nàng ta lời qua tiếng lại. Nàng ta chưa bao giờ cho ta sắc mặt tốt, ta cũng chẳng thèm để ý đến nàng.
Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua, lại gặp nàng ta trong hoàng cung, còn nhận được nụ cười nghênh đón từ nàng ta.
"Tỷ tỷ nói gì vậy?"
Sở Oanh như không nhìn thấy vẻ lạnh nhạt của ta, bước tới gần hơn, nắm lấy cánh tay ta. Ta không thích người khác chạm vào mình, vừa định rút tay ra, ai ngờ nàng ta lại ngã nhào xuống đất.
"Ta biết mẫu thân tỷ và mẫu thân ta không hợp, tỷ cũng không ưa gì ta. Nhưng Oanh Oanh nay đã là hoàng hậu, không còn là con gái của một quan nhỏ ngũ phẩm để tỷ ức hiếp như trước nữa, tỷ sao có thể đẩy ta như vậy?"
Nàng ta càng lớn tuổi càng hồ đồ hay sao? Ta đã đẩy nàng ta khi nào?
"Dù cho ta có cướp mất vị trí hoàng hậu của tỷ, là ta có lỗi với tỷ, nhưng đó là ý chỉ của hoàng thượng. Tỷ đang không hài lòng với quyết định của hoàng thượng sao?"
Sở Oanh ôm lấy ngực, giọng đầy đau đớn trách móc ta.
Nhìn ngón tay hắn chỉ thẳng vào mặt ta, suýt chút nữa ta không kìm được mà thốt ra lời thô tục.
Câu đầu hắn nói hoàn toàn đúng. Trước giờ sao ta lại không nhận ra mắt hắn đúng là mù?
Màn ngã giả vờ rõ rành rành ngay trước mắt mà hắn không nhìn ra. Thật không biết hắn có thể giữ được ngai vàng này bao lâu. Còn chuyện lập Đông Tây nhị hậu nữa chứ, đúng là có khuôn mặt đủ dày để bao dung cả thiên hạ.
"Thần nữ không đẩy nàng ta. Nếu hoàng thượng không tin, cứ từ hôn đi. Tội danh này, dù có đánh chết thần nữ, thần nữ cũng không nhận."
Ta thản nhiên nói.
Tần Bách nhìn chằm chằm vào ta, lồng ngực không ngừng phập phồng, hắn định nói gì đó thì một thái giám vội vàng từ ngoài cửa bước vào, cúi đầu ghé vào tai hắn thì thầm điều gì đó. Một lát sau, hắn ngẩng đầu lên, chỉ tay ra cửa, "Cút! Cút ngay cho trẫm!"
Ta không hề quay đầu lại, thẳng thắn rời khỏi.
Khi đến cổng cung, ta bất ngờ thấy phụ mẫu và đại ca đều đang đứng bên cạnh xe ngựa đợi ta. Trên đường về nhà, mẫu thân ta dường như muốn nói gì đó nhưng lại do dự. Ta vỗ nhẹ lên tay bà, "Mẫu thân, không sao đâu. Những thứ bị cướp đi đều là rác rưởi thôi."
Nghe ta nói xong, mẫu thân ta cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngày hôm sau khi ta trở về từ cung, Tần Bách hạ chiếu chỉ hủy hôn, còn bôi nhọ ta với những tội danh như ghen tuông, không hiền thục, chỉ thiếu mỗi việc trực tiếp gọi ta là đồ lỗ mãng.
Sau đó, các tiểu thư nhà quyền quý liên tục gửi thiệp mời đến nhà, mời ta tham dự yến hội. Ta biết rõ lòng dạ tọc mạch của những tiểu thư vô công rỗi nghề đó, dù ta không để tâm nhưng cũng không muốn ra ngoài để cho họ có cớ cười cợt. Vậy nên mẫu thân ta đã khéo léo từ chối tất cả.
Đúng lúc đó, lễ thọ bát tuần của ngoại tổ mẫu ta sắp tới, ta bèn ở nhà đóng cửa không ra ngoài suốt nửa tháng để thêu một bức tranh Bách Thọ đồ tặng bà. Ta nghĩ rằng chuyện này rồi sẽ dần trôi qua theo thời gian, không ngờ lại càng ngày càng leo thang.
Ta vốn là người bị hủy hôn, nhưng trong lời đồn dân gian, Tần Bách và Sở Oanh lại bị thêu dệt thành đôi tình nhân trẻ tuổi, vì hiểu lầm mà không thể đến với nhau, còn ta thì trở thành kẻ dựa vào quyền thế của phụ thân mình để ép hôn, đóng vai người thứ ba. Đúng là đổi trắng thay đen!
"Phu nhân, hoàng hậu phái người gửi thiệp mời, mời bà và tiểu thư ngày mai vào cung dự yến hội Bách Hoa."
Trong lúc dùng bữa trưa, quản gia với vẻ mặt khó xử bước vào nói.
Nếu là gia đình bình thường mời đến dự tiệc, mẫu thân ta có thể dựa vào quan vị của phụ thân mà từ chối. Nhưng cung đình đã phái người đến, rất khó để thoái thác.
Ta có thể đoán được mục đích của Sở Oanh khi đột nhiên tổ chức yến hội này. Phụ thân ta viện cớ bệnh để không đi biên cương, ba ngày sau, ca ca của Sở Oanh là Sở Phong được phong làm Phiêu Kỵ Đại tướng quân, thay phụ thân ta lên tiền tuyến. Nhị ca của nàng ta, Sở Kiệt, cũng vừa thay thế vị trí của ca ca ta, đảm nhận chức Thiếu khanh Đại Lý Tự.
Không có chuyện gì mà nàng ta cũng có thể kiếm cớ gây sự với ta, huống hồ bây giờ lại có một cơ hội tốt để chê cười ta như vậy, làm sao nàng ta có thể bỏ qua được?
"Mẫu thân, hay là con giả vờ bệnh?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)