Nghe ca ca nói xong, ánh mắt phụ thân ta trở nên u ám.
"Cha, chuyện này chắc chắn không thể không liên quan đến Tần Bách. Nếu hắn thực sự độc ác như vậy, chúng ta cần sớm chuẩn bị. Binh lính của cha đều ở biên cương, không thể giúp kịp thời được. Dù cha cầm Hổ phù, có quân công và uy tín nhiều năm, lại thêm sự hậu thuẫn từ nhà ngoại, Tần Bách không dám công khai động tới chúng ta, nhưng khó mà tránh được những mưu kế ngầm."
Phụ thân ta gật đầu. Ông nắm chặt tay, định quay người vào thư phòng, nhưng đột nhiên nhớ ra điều gì đó liền quay lại hỏi ca ca ta, "Còn Tần Ngạc thế nào?"
"Hiện giờ hắn vẫn ổn. Vừa nhận được tin ở biên cương, hắn đã quay về để đưa tiễn Trấn Bắc vương. Nhưng không biết liệu hắn có uống loại thuốc đó không. Con đã cho người gửi tin nhắn cho hắn, mọi chuyện đợi hồi âm rồi sẽ rõ."
Phụ thân ta thở phào nhẹ nhõm, rồi bước ra khỏi phòng.
Ca ca ta chuẩn bị bước ra theo, nhưng bất chợt liếc thấy ta, liền hỏi, "Sợ không?"
Ta lắc đầu.
"Những thân vương vừa xảy ra chuyện, nếu Tần Bách không muốn bị lật đổ sớm, hắn sẽ không động tới chúng ta ngay lập tức, hậu quả hắn chịu không nổi đâu."
"Ở kinh thành này, muội cứ chơi đùa như bình thường, không vừa ý ai thì cứ đánh, nếu có gì khó xử, tìm huynh che chở cho."
Ta gật đầu.
Ca ca thấy ta như vậy, bỗng nhiên khẽ cười, bước tới xoa đầu ta.
Bàn tay lớn đặt trên đỉnh đầu ta, cảm giác như bị nắm trúng tử huyệt, khiến ta không dám động đậy.
May mắn là chỉ một lát, huynh ấy thu tay lại rồi bước ra ngoài.
Ta sờ lên ngực mình, ngoài việc tim đập nhanh hơn một chút, còn cảm giác như có gì ấm áp len lỏi trong lòng.
Nhận lệnh của ca ca, ta lập tức ra ngoài đi tìm mẫu thân ở cửa hàng. Nhưng không ngờ lại thấy cả Bạch Tâm Nhụy cũng đang ở đó. Bên cạnh bà ta là phu nhân Thượng thư bộ Hộ, hai người trông như đã làm lành, kề sát nhau không rời.
"Bạch tỷ tỷ đúng là người vì nước vì dân, không vụ lợi, tấm lòng đại nghĩa, không giống có kẻ chỉ là phường nhà giàu mới nổi, đầy mùi tiền."
Phu nhân Thượng thư bộ Hộ dính sát vào Bạch Tâm Nhụy, buông lời mỉa mai, ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn về phía mẫu thân ta.
Bạch Tâm Nhụy cười tươi, dường như rất hài lòng với lời nịnh nọt của phu nhân Thượng thư, nhưng ánh mắt bà ta lại có vẻ xa cách, giữ khoảng cách nhất định, chứng tỏ trong lòng vẫn còn khúc mắc.
Nghe nói Bạch Tâm Nhụy đã hiến một nửa gia sản cho Bộ Hộ, lúc đầu ta còn không tin, nhưng giờ xem ra đúng là thật. Cũng không biết bà ta đang tính toán điều gì.
"Ôi chao, đừng có chọc ta cười, còn đại nghĩa nữa à?"
Phu nhân Đô đốc đứng bên cạnh mẫu thân ta khẽ cười khẩy, "Chỉ là để giữ vững vị trí hoàng hậu cho con gái mình, có gì đáng để tâng bốc? Nếu không phải vì Bạch Tâm Nhụy hiến tiền cho Bộ Hộ mà không cần hồi đáp, khiến long nhan vui vẻ, thì con gái ta đã vào cung dự tuyển rồi."
"Một cuộc tuyển hậu tốt đẹp bị bà phá hoại. Hai mẫu tử bà đúng là thủ đoạn cao tay."
Phu nhân Đô đốc mỉa mai.
"Có giỏi thì bà cũng hiến tiền đi? Ta bằng lòng dọn đường cho nữ nhi ta thì sao nào? Hiện giờ hậu cung của bệ hạ chỉ có một mình nữ nhi ta là hoàng hậu, không có phi tần nào khác. Bà còn dám bất kính với ta, ta sẽ bảo nữ nhi ta xin bệ hạ đày chồng bà đến một nơi khỉ ho cò gáy mà làm quan!"
Bạch Tâm Nhụy dường như đã chịu quá nhiều áp lực trong tháng qua, nghe vài lời khiêu khích đã không giữ nổi bình tĩnh, trở nên kích động hẳn.
Đô đốc phu nhân nghe Bạch Tâm Nhụy hăm dọa liền cười khẩy: "Ngươi tưởng như thế là đắc ý sao? Chỉ là con nhà quan ngũ phẩm leo lên, không có chút nền tảng, dựa vào chút tiền bạc mà dám vênh váo trước mặt ta? Ngươi cứ bảo nữ nhi ngươi đi cầu xin đi! Ta còn sợ nó không nói, để xem sau khi nó nói xong thì bệ hạ sẽ làm gì!"
Đô đốc phu nhân không chút sợ hãi.
Bạch Tâm Nhụy tức giận, định vung tay túm lấy tóc bà, nhưng Đô đốc phu nhân cao lớn hơn, khỏe mạnh hơn, nên chỉ một lát sau, Bạch Tâm Nhụy bị bà đè xuống đất đánh. Một lúc sau, hai người được kéo ra. Bạch Tâm Nhụy vừa ôm mặt vừa chỉ vào Đô đốc phu nhân, "Ngươi chờ đó!" Nói xong, bà được phu nhân Thượng thư đỡ ra ngoài.
Đô đốc phu nhân ở lại bên mẫu thân ta, cười khoái chí, "Lâu lắm rồi ta mới đánh nhau như thế, thật sướng!"
Rồi bà quay sang mẫu thân ta nói, "Ồ, suýt nữa ta quên việc chính, Vân phu nhân, cửa hàng nhà bà vừa nhập về lô trang sức mới phải không? Đưa ra cho ta xem nào."
Mẫu thân ta sai gia nhân mang ra ba bộ trang sức mới nhất và đắt nhất, tặng thẳng cho Đô đốc phu nhân.
"Bà thực sự không ưa gì Bạch Tâm Nhụy nhỉ?" Đô đốc phu nhân ngạc nhiên hỏi.
"Mỗi lần có ai làm bà ta khó chịu, ta lại thấy vui." Mẫu thân ta mỉm cười đáp.
Đô đốc phu nhân không từ chối nữa, vui vẻ nhận quà. Trước khi đi, bà còn hứa, "Lần sau gặp Bạch Tâm Nhụy, thấy chướng mắt thì ta lại đánh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
