Lục Ngự Thần đập nhẹ vào đầu, thấp giọng mắng: "Đáng chết... con nhóc này lại dám giở trò!"
Anh lập tức gọi điện hỏi thăm, thậm chí còn chưa thay đồ mà đã lái xe ra ngoài tìm Giản An An.
"Lập tức! Ngay bây giờ!"
Lục Ngự Thần hét lên, vô cùng nóng nảy.
...
Giản An An quá vụng về, hoàn toàn không biết nấu ăn, lần đầu tiên bà chủ giao cho cô thử làm thì cô còn bị bỏng một vết, phồng cả nước.
Cô chỉ có thể làm các việc vặt như rửa chén bát hoặc giao đồ ăn.
Sau khi dọn dẹp xong bát đũa, bà chủ hiền hòa khen: "Hôm nay khá lắm, cố gắng giữ vững nhé."
"Cảm ơn chị." Giản An An được khen thì rất vui vẻ, sau khi rửa tay xong, cô nhớ đến con búp bê trong phòng ký túc xá đã bị Lục Ngự Thần giẫm hỏng, liền hỏi: "Chị ơi, chỗ chị có kim chỉ không ạ?"
"Có chứ, sao thế?" Bà chủ hỏi.
"Con búp bê của em bị hỏng, em muốn khâu lại một chút..." Giản An An nói rất rón rén.
"Búp bê à?" Bà chủ ngẫm nghĩ rồi nhớ ra: "Được, để chị khâu giúp em, đừng tự làm kẻo bị kim đâm vào tay."
Bà chủ tuy bình thường rất nghiêm khắc, Giản An An mà làm sai chuyện gì là bị mắng thậm tệ, nhưng bản tính vẫn là người tốt.
Giản An An thấy bà chủ đồng ý thì chạy về ký túc xá lấy con búp bê ra.
Bà chủ ngồi đó giúp cô khâu lại.
Lúc này bên ngoài cửa tiệm vang lên tiếng người.
"Các người có thấy cô gái này không?"
"À, hình như thấy rồi, mấy người đến quán mì bên kia xem thử, tôi nhớ cô ấy làm việc trong bếp thì phải."
Giản An An không nghe thấy, vẫn đang ngồi bên cạnh bà chủ, chăm chú nhìn chị ấy vá lại búp bê.
Lục Ngự Thần đi đến trước quán mì mà người ta chỉ: "Đóng cửa rồi à?"
"Lục tổng, hay là gọi điện cho ông chủ quán này nhờ mở cửa ra." Người trợ lý bên cạnh nói.
"Thôi bỏ đi, tôi đoán là cô ấy sẽ không ở đây đâu..." Dựa theo sự hiểu biết của Lục Ngự Thần về Giản An An, cô sẽ không đến quán mì này, dù sao cũng chẳng thân thiết gì với người ta, mà cô lại nhút nhát như vậy, chắc chắn sẽ không đi nhờ vả người lạ.
Nói xong, Lục Ngự Thần liền rời đi.
Trưa hôm sau, quán mì rất bận rộn, Giản An An đang rửa bát trong bếp đến mức không kịp trở tay.
Lúc này bà chủ nói: "An An, mang đơn hàng này đi giao giúp nhé!" Bà chủ mở định vị trên điện thoại rồi đặt lên bàn.
"Vâng ạ!" Giản An An vội vàng rửa xong cái đĩa cuối cùng, rửa tay, tháo tạp dề rồi chạy đến.
Cô nhận phần thức ăn, rời quán mì, đạp xe theo hướng dẫn trên bản đồ.
"Mệt quá..."
Từ sáng đến giờ đã bận rộn không ngừng, Giản An An đã mệt mỏi rã rời, đang đạp xe gần đến nơi thì bị một hòn đá cản bánh xe khiến cô ngã lăn ra đất.
"Á! Đau quá! Cơm!" Phần ăn cho khách cũng bị đổ tung tóe.
Hộp cơm rơi xuống đất vỡ tan tành.
Giản An An cố gắng chịu đau đứng dậy nhặt lại, nhìn thấy nước dùng mì đã đổ hết: "Không ăn được nữa rồi..."
Đồng thời cũng bị giao hàng trễ giờ.
Cô cầm hộp mì đã vỡ nát, đi đến trước cửa nhà khách hàng, gõ cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)