Giản An An quay đầu nhìn xuống sàn nhà, liền thấy con búp bê bị giẫm hỏng dưới chân Lục Ngự Thần. Cô cắn môi dưới, nước mắt gần như đã khóc cạn.
"Hu hu hu..." Giờ phút này, cô đã thật sự sợ Lục Ngự Thần rồi. Thì ra tính khí của anh không hề tốt như cô nghĩ...
Tận đến ba giờ sáng, Lục Ngự Thần mới ôm lấy Giản An An ngủ thiếp đi. Mùi rượu trên người anh cũng tan đi không ít.
Giản An An từ trong lòng anh rón rén chui ra, xuống giường nhặt con búp bê trên sàn. Đầu búp bê đã rơi ra, cô ghép thế nào cũng không thể gắn lại được.
Lúc này Giản An An hắt xì một cái, sau đó cô vội quay đầu nhìn về phía Lục Ngự Thần đang nằm trên giường, xác nhận anh vẫn chưa tỉnh mới yên tâm.
Giản An An nhẹ nhàng rón rén đi đến tủ quần áo, lấy quần áo ra. Sau khi thay đồ xong, cô cầm theo con búp bê đã bị hỏng bước ra khỏi phòng ngủ.
Dù sao thì lúc này cũng đã quá nửa đêm, người hầu đều đã đi ngủ, Giản An An rất nhanh đã rời khỏi biệt thự.
Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, chỉ có ánh đèn đường và ánh trăng chiếu sáng.
Cô rùng mình một cái rồi lấy hết can đảm bước đi.
"Không sợ, không sợ..."
Trên con đường vắng không một bóng người, chỉ có vài chiếc xe tải đang chạy qua, tiếng ầm ầm vang dội khiến Giản An An cảm thấy bớt sợ hơn một chút.
Nhưng cô không nhà để về, hoàn toàn không biết phải đi đâu.
Giản An An đi rất lâu, trời cũng sắp sáng, cô dừng lại trước một quán ăn nhanh, ngồi xuống bậc thềm, dựa vào cửa cuốn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ba tiếng sau, trời đã sáng hẳn, đúng lúc đó chủ quán ăn nhanh lái xe đến trước cửa tiệm.
"À... vâng..." Giản An An vừa định rời đi, chợt nhớ ra mình không có chỗ nào để đi, cô ôm con búp bê bước lại gần, nói: "Chị ơi, quán chị có còn tuyển người không ạ?"
"Hử? Có đấy, em muốn làm việc à?" Người phụ nữ nhìn cô từ đầu đến chân, phát hiện quần áo cô mặc hình như toàn là đồ hàng hiệu, có vẻ là tiểu thư nhà giàu, sao lại đến xin việc?
Giản An An có chút ngại ngùng nói: "Ba mẹ em không cần em nữa, em không có nơi nào để đi, nên... chị ơi, chị có thể cho em ở lại làm việc được không..."
Nghe xong, trong đầu người phụ nữ hiện lên rất nhiều hình ảnh, nào là tiểu thư nhà giàu bị đuổi khỏi nhà, các tình tiết não tàn trong tiểu thuyết.
Người phụ nữ im lặng một lúc, cảm thấy cô cũng khá đáng thương, bèn gật đầu đồng ý: "Được rồi."
Nghe thấy chị ấy đồng ý, Giản An An rất vui mừng.
Nhưng có lẽ vì đầu óc chậm chạp nên cô hoàn toàn không học nổi cách nấu ăn, chỉ có thể làm việc vặt trong bếp như rửa chén đĩa.
Lục Ngự Thần ngủ một giấc rất dài, đến tận buổi sáng mới mở mắt, vươn vai rồi gọi: "An An bảo bối."
Không ai đáp lại.
Anh ngồi dậy nhìn quanh, Giản An An vốn nằm bên cạnh vậy mà lại biến mất!
Trên sàn còn vương vãi bông của con búp bê.
"An An!" Anh lập tức xuống giường, đi tìm trong nhà vệ sinh cũng không có, lại xuống tầng một và ra cả vườn phía sau biệt thự, vẫn không thấy bóng dáng Giản An An đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)