Trở thành tình nguyện viên đồng nghĩa với việc gần như chẳng có lấy một giây phút nghỉ ngơi, tan học là phải cắm cổ chạy tới đây hỗ trợ. Nghĩ tới việc cũng chỉ làm tình nguyện viên có một tuần ngắn ngủi thôi, cô tự an ủi mình rằng cũng không đến nỗi không thể cắn răng chịu đựng nổi.
Thời gian có hạn, cô phải tranh thủ chộp lấy càng nhiều kẻ đầu sỏ chọc phá càng tốt. Mỗi khi có ai đó mang sách tới trả, cô đều trực tiếp mở ra kiểm tra ngay tại trận.
Mới ngày đầu tiên ra quân, cô đã tóm dính vài kẻ. Đám học sinh này bước chân vào thư viện rồi mới ngã ngửa khi nhận ra Dụ Vãn Linh đã nghiễm nhiên trở thành tình nguyện viên, nhưng sách đã đặt sẵn lên quầy, muốn chuồn cũng chuồn không nổi. Dụ Vãn Linh lôi tờ giấy nhớ giơ thẳng ra trước mặt đối phương, nghiêm giọng yêu cầu xin lỗi.
Bị bắt quả tang tại trận, tang chứng vật chứng rành rành, phản ứng của mỗi kẻ lại muôn hình vạn trạng. Kẻ da mặt dày thì cãi chày cãi cối chết cũng không nhận, sống chết bảo mình không hay biết gì; kẻ da mặt mỏng hơn chút muốn chuyện to hóa nhỏ thì lí nhí xin lỗi rồi ba chân bốn cẳng chuồn thẳng; có kẻ lại tỏ vẻ bất cần đời, bị vạch trần trước mặt mà vẫn nhởn nhơ như không, toẹt móng heo nhận luôn là mình viết, rồi buông thõng một câu xin lỗi cợt nhả, trơ trẽn đến độ huýt sáo trêu ghẹo cô.
Mấy ngày kế tiếp, những quyển sách trả về tuyệt nhiên không còn bóng dáng tờ giấy nhớ nào nữa. Dụ Vãn Linh thầm đoán: Chắc hẳn bọn họ đều đã rỉ tai nhau chuyện cô đứng canh chốt ở thư viện, nên đã không dám kẹp giấy vào trong sách nữa, phòng ngừa bị cô chộp tại trận.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua trong yên bình suốt mấy ngày liền.
Thứ sáu là ngày cuối cùng Dụ Vãn Linh đảm nhiệm chức vụ tình nguyện viên. Tranh thủ lúc rảnh rỗi không có việc, cô khuân hết mấy chậu trầu bà trên bàn vào nhà vệ sinh công cộng để tưới nước. Thầy hậu cần chắc hẳn rất lười chăm chút mấy chậu cây này, loại cây dễ sống thế kia mà bị bỏ bê đến mức chẳng còn chút sinh khí nào, thân lá rũ rượi như sợi bún nát bét trên mặt đất, ỉu xìu xìu héo hon.
Dụ Vãn Linh rất ghét cảm giác thiếu sức sống nhợt nhạt. Cô thích ngắm nhìn cây cối căng tràn nhựa sống vươn lên mơn mởn, thế nên cô quyết tâm phải chăm sóc chúng thật tử tế trước khi rời đi. Cô cẩn thận ngắt bỏ từng chiếc lá úa vàng. Nhìn thấy màu xanh mát rượi dần lộ ra, tâm trạng cô cũng bừng sáng hơn hẳn.
Cậu đang dựa lưng vào cửa sổ, cúi gầm mặt lẳng lặng đọc sách.
Dụ Vãn Linh chần chừ một thoáng, sau đó mới rón rén bước tới cạnh cậu, buông lời cảm tạ: "Cảm ơn cậu nhé, bọn họ đã xin lỗi tôi rồi."
Giang Tư Trừng ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên, lơ đãng lật một trang sách, nhạt nhẽo nói: "Như vậy mà cũng gọi là xin lỗi à?"
Dụ Vãn Linh hồi tưởng lại một chút, thái độ của đám người kia quả thực cực kỳ không thành khẩn, dẫu có nghe được lời xin lỗi từ miệng bọn họ thì trong lòng cô vẫn thấy hậm hực không yên. Thế nhưng cô lại đổi hướng suy nghĩ, tuy thái độ của họ tồi tệ, nhưng chí ít cũng đã đích thân thốt ra ba chữ "xin lỗi" rồi, sau này cô cũng chẳng còn bắt gặp mấy tờ giấy nhớ kia nữa. Thôi thì nhắm mắt làm ngơ, miễn cưỡng coi như bọn họ đã "nhận lỗi" vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)