Cố Ngôn Châu im lặng hồi lâu. Mãi đến khi xe vào đến Cố gia, lúc hai người chuẩn bị xuống xe, anh đột ngột lên tiếng:
“ Lộc tiểu thư, mỗi khi gặp em, tâm trạng phiền muộn u uất của tôi đều được xoa dịu, thậm chí cơ thể cũng không còn thấy khó chịu nữa. Chuyện này là sao vậy?”
Bàn tay đang định mở cửa xe của Lộc Tri Chi bỗng khựng lại, cô đóng cửa xe vào:
“ Cố tiên sinh, tôi thường cảnh cáo những khách hàng có ý định quấy rối mình. Nếu họ không nghe mà còn tiếp tục nói những lời kỳ lạ, thì tôi cũng biết chút võ thuật phòng thân đấy.”
Cố Ngôn Châu nhìn thiếu nữ trước mặt đang siết chặt nắm tay nhỏ nhắn, bày ra bộ dạng đe dọa đầy vẻ hung dữ. Đôi má cô hơi phồng lên vì giận, ánh mắt long lanh tia cảnh cáo, trông vừa bướng bỉnh lại vô cùng đáng yêu.
Đã từ rất lâu rồi anh mới cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm đến thế, Cố Ngôn Châu không kìm được mà bật cười thành tiếng:
“ Lộc tiểu thư, em hiểu lầm tôi rồi, những lời tôi nói hoàn toàn là sự thật.”
“ Từ khi sinh ra tôi đã mang thân thể tiên thiên bất túc, dù giờ đã trưởng thành nhưng một năm thì hết nửa năm phải nằm viện. Bệnh viện nhà tôi cũng có hợp tác với nhà họ Lộc, nếu em không tin, có thể về hỏi cha mình.”
Lộc Tri Chi nhận ra mình vừa gây ra một phen "tưởng bở" đầy xấu hổ, nhưng gương mặt cô vẫn duy trì vẻ bình tĩnh đến lạ kỳ:
“ Ai bảo anh tự nhiên lại nói mấy lời dễ gây hiểu lầm như thế làm gì.”
Cố Ngôn Châu vẫn không giấu được ý cười nơi khóe mắt:
“ Đi thôi, chúng ta vào thăm ông nội.”
Lộc Tri Chi xuống xe trước, cô đứng nhìn Trọng Cửu lấy chiếc xe lăn từ cốp xe ra, sau đó cẩn thận đỡ Cố Ngôn Châu từ trong xe xuống ghế.
Cô theo chân anh bước vào dinh thự nhà họ Cố. Nghe bác Trương nói nhà họ Cố là danh gia vọng tộc đứng đầu Bắc Kinh, nhưng phong cách trang trí ở đây lại không hề phô trương, xa hoa quá mức. Căn biệt thự có kiến trúc tương tự nhà họ Lộc nhưng được bài trí theo phong cách cổ điển, trang nhã. Những bức tranh treo tường hay các món đồ trưng bày nhìn qua đều là đồ cổ lâu đời, toát ra một luồng linh khí thanh tao.
Lộc Tri Chi tỉ mỉ quan sát những món đồ ấy, sự chú ý của cô đã lọt vào mắt Cố Ngôn Châu.
“ Đây đều là những món đồ ông nội tôi sưu tầm được, Lộc tiểu thư cũng am hiểu về chúng sao?”
Lộc Tri Chi thu hồi ánh mắt, thản nhiên đáp:
“ Cũng không hẳn là hiểu, chỉ là tôi có thể cảm nhận được linh khí trên đó. Những món đồ càng lâu đời thì linh khí càng dồi dào.”
Cố Ngôn Châu dừng xe lăn lại, anh khoát tay một cái đầy phóng khoáng:
“ Nghĩ lại thì Lộc tiểu thư chính là một đại sư phong thủy tinh thông bí thuật. Căn nhà này... em thấy có vấn đề gì không?”
Nghe đến đây, không chỉ ánh mắt Cố Ngôn Châu lóe sáng mà ngay cả Trọng Cửu đứng bên cạnh cũng lộ vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Lộc Tri Chi liếc nhìn về phía cầu thang, chợt nhớ ra điều gì đó:
“ Bác Trương nhà tôi nói ở căn nhà cũ này có Cố Ngũ gia đang sinh sống. Chúng ta đến đây có cần phải chào hỏi chủ nhân một tiếng trước không?”
Trọng Cửu nghe vậy liền ưỡn ngực, định dõng dạc trả lời:
“ Ngũ gia nhà chúng tôi chẳng phải đang ở ngay…”
Cố Ngôn Châu đột ngột giơ tay ngắt lời Trọng Cửu. Anh tự đẩy xe lăn đến sát trước mặt Lộc Tri Chi, nhìn sâu vào đôi mắt trong trẻo như vì sao của cô, khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý:
"Việc của Lộc tiểu thư, chẳng lẽ một người như tôi lại không giúp được sao? Còn phải chờ sự gật đầu của Ngũ gia."
Người đàn ông trước mắt gầy gò, nhưng không còn mang lại cảm giác tan vỡ như ngày lễ tang hôm ấy. Dưới ánh đèn chùm pha lê tỏa ra sắc vàng ấm áp trên trần cao, gương mặt tái nhợt của anh trông có vẻ khởi sắc hơn đôi chút. Đôi mắt anh đen láy, khi nhìn cô thấp thoáng ý cười, trông giống như một gã ma cà rồng đang che giấu ý đồ xấu xa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



