Đậu Hòa đứng bên cửa sổ, nghe đến câu nói cuối cùng, thân thể bỗng khẽ run lên, giống như một đàn kiến bò loạn xạ trong lòng, không dám nhìn thêm nữa mà muốn rời đi.
Nhưng rồi lại thấy không đành lòng, nàng liền vào phòng lấy chậu nước rửa mặt, không nói không rằng mà đổ thẳng xuống ngoài cửa sổ.
"Con mẹ nó, ai vậy! Chán sống rồi sao..."
Thôi kệ, ai quan tâm chứ. Dãy phòng này sát nhau, làm sao bọn chúng biết ai đổ nước. Cùng lắm nàng cứ chối bay đi là được.
Nàng chờ một lúc lâu, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên. Lực gõ không lớn, nhịp điệu có phần nhẹ nhàng.
Nàng rón rén bước đến cửa, cẩn thận hỏi ai đó. Nghe thấy giọng Tiểu Niên, lúc này mới yên tâm mở cửa.
Tiểu Niên là người nhà họ Đậu mua từ tay bọn buôn người, tám tuổi đã đi theo Đậu Bình Yến, chàng đi đâu hắn đi đó, vì vậy cũng rất quen thuộc với Đậu Hòa.
Nàng nhanh chóng kéo hắn vào phòng, đóng cửa lại, nhìn hắn từ trên xuống dưới một lượt rồi hỏi: "Vừa nãy cậu đi đâu vậy? Ta chẳng thấy bóng dáng cậu đâu cả."
Tiểu Niên vóc người gầy gò, cười hì hì, má hõm xuống lộ ra hai lúm đồng tiền. Hắn giơ túi giấy trong tay lên, nói: "Tiểu nhân đi mua đồ ăn cho cô nương. Nhị gia dặn dò rồi, bảo cô nương đừng dễ dàng ra ngoài, bên ngoài lộn xộn lắm. Chỗ bánh nướng và đồ ăn này, đủ dùng cho hai bữa hôm nay!"
Nghe hắn nói vậy, lòng Đậu Hòa chợt thấy xót xa. Nàng thấy Tiểu Niên chạy qua chạy lại đến thở hổn hển, bèn rót một chén trà đưa cho hắn, bảo hắn ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.
Chờ hắn nghỉ ngơi xong, Đậu Hòa cũng ngồi xuống, nói: "Sau này cậu đừng gọi ta là cô nương nữa, ta cũng không thể quay về nhà họ Đậu. Bây giờ ai trong nhà cũng biết, di nương là do lén tư thông mà sinh ra ta, còn giết người, giấu giếm phụ thân bao nhiêu năm nay."
"Chuyện... chuyện này..."
Tiểu Niên bật dậy, trầm mặc hồi lâu rồi mới nghẹn ngào nói: "Chủ quân biết rồi, nhưng cũng chỉ nổi trận lôi đình, chưa hề nói muốn đuổi cô nương đi đâu!"
Có nói hay không cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
Miệng lưỡi thiên hạ đáng sợ, các di nương khác trong phủ lại không ưa nàng, thế nào cũng thêm thắt vài lời khó nghe. Chỉ sợ nếu trở về, e rằng kết cục còn thảm hại hơn cả việc bị đuổi đi.
Đậu Hòa lặng lẽ suy nghĩ, đi đến bên giường, từ dưới gối lấy ra một vật.
"Tiểu Niên, chúng ta quen nhau ít nhất cũng được..." Đậu Hòa bấm đốt ngón tay tính: "Tám năm rồi nhỉ? Hiện giờ, ta có một chuyện muốn nhờ đệ..."
Nàng đưa cây trâm bạc đính châu hoa cho hắn, nói: "Cậu đến bến tàu phố Trường Bình, tìm xem có ai tên là Từ Lão Tam hay không. Nếu tìm được, cậu nói với ông ta rằng ta đang ở khách điếm Phúc Thuận. Cây trâm này cậu đem đến tiệm cầm đồ bán đi, một nửa là tiền cảm ơn cậu chạy việc, một nửa nhờ cậu đưa cho Từ Lão Tam."
Đậu Hòa lại nói: "Việc này ta nhờ cậy cậu, ta thật sự không còn ai có thể giúp nữa!"
Nàng không dám để Tiểu Niên chuyển lời nhiều, sợ hắn biết chính Từ Lão Tam là người đã đưa Mã di nương và Trương Ngũ rời đi. Dù Tiểu Niên có tốt với nàng đến đâu, hắn vẫn là người của Đậu Bình Yến.
Nếu Mã di nương còn muốn quay lại tìm nàng, chắc chắn sẽ tìm Từ Lão Tam trước. Chỉ cần Từ Lão Tam biết nàng đang ở đâu, thì di nương cũng sẽ biết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)