“Đường Tĩnh, ngươi vẫn không biết liêm sĩ như vậy.” Cách đó không xa, Tề Ngọc hừ lạnh một tiếng.
Nàng và Đường Tĩnh sống chết đối nghịch, vô cùng không ưa thái độ lả lơi quyến rũ của Đường Tĩnh, không biết có bao nhiêu sư đệ đã vì như thế mà mềm lòng, bị lựa gạt vô số tài nguyên tu luyện, cho nên khi nàng thấy Đường Tĩnh cám dỗ sư đệ đầu nổ, muốn lừa gạt lấy đan dược, nàng liền lập tức lên tiếng giễu cợt.
Một ít đệ tử xung quanh ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm cặp chân dài của Đường Tĩnh, cái vị sư tỷ gợi cảm này rất biết cách quyến rũ người khác. Rất nhiều người đều từng chịu thiệt, nhưng bọn họ đều cam tâm tình nguyện thua thiệt.
“Ha ha ha. Tề Ngọc, chớ có làm ra dáng vẻ thanh cao.” Đường Tĩnh bỉu môi, sau đó quay đầu nhìn Lục Trần, mắt to nháy nháy, phóng điện với Lục Trần, cười tự nhiên nói: “Sư đệ, dáng vẻ ngươi thật đẹp, anh tuấn tiêu sái, có thể cho tỷ tỷ Phá Vương đan không?”
“Không thể.” Lúc Trần lắc đầu, một chút cũng không ăn dáng vẻ này.
“Tại sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
