"Lục hiền chất đi thong thả." Khổng Diệm nhìn Lục Trần rồi mỉm cười nói.
Trong lòng hắn vô cùng chấn động, Lục Trần không chỉ là người của Phong Lôi các, hơn nữa còn là đồ đệ của Diêu Hi Thánh chủ, nếu không phải trùng hợp có Liễu Lăng tới, thì hắn làm sao biết được người ta có quan hệ rộng tới như vậy, may là hắn không có đắc tội, cũng khó trách tại sao Tề Hoàng lại thua dưới tay của Lục Trần.
Có được hai thân phận như vậy, đến cả Thánh khí cũng tiện tay đem tặng, đồ tốt trên người hắn chắc chắn không ít, đùa chết một Nhân Hoàng không phải là chuyện dễ như trở bàn tay hay sao.
Trưởng lão trông coi truyền tống trận nắm ngọc phù điều khiển trong tay, mở truyền tống trận ra, ánh sáng đột nhiên loé lên, sau đó lại tắt, khi ánh sáng biến mất, phạm vi bên trong truyền tống trận, đã không còn bóng dáng của hai người nữa rồi.
Sau khi hai người rời đi, Khổng Diệm cảm thán nói: "Liễu Lăng, ngươi và con gái của ngươi, đúng là đều thích chiếm tiện nghi của người khác, ngươi ăn chùa uống chùa thì cũng thôi đi, con gái ngươi lại còn hố của người ta một món Thánh khí."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

