Tuy nhiên, hắn chỉ dám cảm thán ở trong lòng, không dám nói ra, liền chuyển chủ đề nói: “Điện hạ, đây chỉ là thuế của một tháng, sau khi thu thuế hàng tháng sẽ phân phát cho từng người, tháng này vẫn chưa được phân phát.”
Lục Trần lắc đầu ngán ngẩm, Tề Hoàng là Hoàng giả nghèo nàn nhất mà hắn từng thấy, thứ giá trị duy nhất là mũi tên đã gãy, vốn dĩ còn một vòng tay thuộc loại phòng vệ, cũng được xem là Thánh khí, đáng tiếc lại bị hỏng khiến Lục Trần rất tiếc nuối.
Lục Trần rời khỏi bảo khố, đi ra ngoài, nhìn một vòng hoàng cung, phát hiện hoàng cung thật sự rất lớn, ít nhất phải mười vương cung của Lục quốc mới đáng giá bằng một cung Tề Hoàng, Lục Trần bố trí một Ngự lôi trận cấp bảy xung quanh hoàng cung.
Có Ngự lôi trận ở đây, Nhân Hoàng cũng không dám dễ dàng xông vào.
Lục Trần quay lại chính điện, lão già đang thu xếp mọi chuyện, ghi chép lại mỗi một người trong hoàng cung và công việc ban đầu của bọn họ, không thấy hai lão già Tả Khưu Thiền và Mạc Hành Không đâu, có lẽ đã chọn một tòa cung điện, lại nghiên cứu trận pháp và đan dược của bọn họ rồi.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, đã vài ngày trôi qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

