Sự tức giận trong mắt Phong Nhàn lóe lên một cái rồi biến mất, hắn nói: "Hẳn là sẽ thất hứa."
Nếu nói không hận người thần bí đó thì chính là giả dối, Phong Nhàn hận đến nghiến răng, nhưng hiện tại người thần bí nắm thóp hắn, hắn có thể phản kháng không? Có lựa chọn nào khác không? Tất nhiên là không.
"Cứ như vậy đi, không sao đâu." Khuôn mặt của Phong Nhàn như già đi mấy chục tuổi, cả người mỏi mệt, khoát tay áo, xé rách hư không rời đi.
"Sư huynh, ngươi nhìn ngươi xem, đường đường là một vị Thánh Nhân mà lại bị ngươi làm cho tức giận rồi kìa." Sau khi Phong Nhàn rời đi, Liễu Khuynh Thành trừng mắt nhìn hắn.
Nàng chưa từng thấy sư huynh nào có thể gây sức ép như vậy.
Nếu sau này chân tướng được phơi bày, không biết Nhàn Thánh có bị tức chết không nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

