Khói thuốc lượn lờ trong căn thư phòng tông màu trầm tối. Thẩm Ngự ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn bằng gỗ óc chó đen, những ngón tay thon dài kẹp nửa điếu xì gà đang cháy dở.
Lúc này, y đang quan sát sa bàn điện tử khổng lồ trước mặt, mấy điểm đỏ đang nhấp nháy nằm ở phía đông sông Salween.
"Nói đi." Thẩm Ngự ra lệnh.
A Ken cúi đầu đứng thẳng, cung kính nói: "Vâng. Bên phía đối tác lần trước nói đó là hiểu lầm, muốn hẹn gặp ngài để đàm phán trực tiếp."
"Hiểu lầm?"
Thẩm Ngự cười khẩy một tiếng, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mép gạt tàn, tàn thuốc trắng xám lả tả rơi xuống.
"Trên thương trường, không giữ quy tắc chính là điều cấm kỵ nhất. Đã muốn vượt rào phá đám thì chẳng còn gì để đàm phán nữa."
A Ken ngẩn ra, theo bản năng liếc nhìn về phía tầng dưới, sau đó lập tức cúi đầu đáp: "Rõ."
Thẩm Ngự đi tới trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống toàn bộ căn cứ Hắc Lang.
Ánh chiều tà của buổi hoàng hôn nhuộm đỏ rực những rặng núi xa xăm, trông như một con mãnh thú khổng lồ đang phục kích.
Y đã quen với việc nắm giữ mọi thứ trong tay, từ các tuyến đường thông hành, phân bổ tài sản, cho đến sự vận hành của cả đội ngũ dưới trướng.
Còn về "con cún nhỏ" đang kinh hồn bạt vía dưới lầu kia, chẳng qua chỉ là một chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt của y mà thôi.
*
Tầng một, trong phòng dành cho khách.
Tiếng nước ngừng chảy.
Trên gương phòng tắm được phủ một lớp hơi nước dày đặc. Hạ Chi Dao đưa tay lau đi một khoảng nhỏ trên mặt gương.
Người trong gương có làn da bị hơi nước nóng làm cho ửng hồng, nhưng vẫn không che giấu được vẻ nhợt nhạt bệnh tật.
Trên cổ, trên cánh tay đầy những vết bầm tím do những ngày bị nhốt trong lồng sắt và lăn lộn trên bùn đất để lại, trông đến rợn người.
Cô cầm lấy máy sấy tóc trên bàn, những ngón tay vì căng thẳng kéo dài và suy dinh dưỡng vẫn còn run rẩy nhẹ.
"Hạ Chi Dao, mày vẫn còn sống." Cô nói thầm với chính mình trong gương. "Cố lên. Phải sống tiếp."
Còn sống là còn hy vọng.
Chỉ cần không bị ném đi cho chó ăn, chỉ cần không bị lũ ác quỷ kia chà đạp, thì dù có phải lau giày cho người đàn ông kia, hay làm người hầu, thậm chí là... làm những việc quá đáng hơn, quá đáng hơn nữa, cô cũng phải nhẫn nhịn.
Chú... Hạ Hoằng Văn, cũng chính ông ta là người nhìn cô lớn lên từ nhỏ. Cha mẹ thường xuyên ở nước ngoài, hầu như đều là chú chăm sóc cô.
Tại sao...
Cô phải sống để trở về Trung Quốc, đích thân hỏi ông ta tại sao lại làm như vậy. Còn nữa, cha mẹ cũng chưa rõ tung tích, nhất định phải tìm thấy họ.
Sấy khô tóc, cô mở tủ quần áo ra. Bên trong chỉ có vài chiếc áo sơ mi trắng của nam giới và mấy chiếc quần vải cotton kiểu trung tính, rõ ràng không phải chuẩn bị cho phụ nữ.
Cô chọn một chiếc áo sơ mi trắng size nhỏ nhất khoác vào, vạt áo dài tới tận gốc đùi. Cô lại tìm được một chiếc quần đùi thể thao màu xám, cạp quần quá rộng, cô đành phải thắt dây rút thật chặt.
Sau khi tắm xong, thần kinh vốn căng như dây đàn vừa buông lỏng, cảm giác mệt mỏi lập tức ập đến như thủy triều, nhấn chìm lấy cô.
Cô thậm chí còn không kịp suy nghĩ gì thêm, leo lên chiếc giường đơn mềm mại, gò má vừa chạm vào gối, ý thức đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


