Diệp Noãn lắc đầu: “Cháu không sao. Cố Hàn Xuyên đang đuổi theo hắn ta rồi. Đúng rồi, Chấn Cương đâu ạ?”
“Nó không sao. Ông Lục đã cứu tỉnh rồi, chắc lát nữa cũng qua đây.”
“Nhị Cẩu Tử, mấy anh mau men theo đường nhỏ tới Sở Cảnh sát báo tin. Nhớ cẩn thận, đừng để chạm mặt tên ác ôn kia. Những người còn lại cầm chắc gậy gộc, nông cụ, theo tôi qua đó tiếp ứng cho Cố đồng chí bắt người!”
“Đi!”
Mọi việc được sắp xếp chỉ trong hơn mười giây.
Diệp Noãn lại một lần nữa phải cảm thán, người dân thời này quả thật rất đoàn kết!
Cô còn chưa kịp bước đi thì Lưu Chấn Cương đã lảo đảo chạy tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


