Sức hắn lại lớn, chỉ cần kéo mạnh một cái đã giữ cô đứng vững trở lại.
Nhưng hòn đá mà Diệp Noãn vừa giẫm lên thì không được may mắn như vậy.
Nó lộc cộc lăn xuống dưới, chẳng mấy chốc đã mất hút.
Dù không nhìn thấy hòn đá cuối cùng rơi xuống đâu, Diệp Noãn vẫn toát mồ hôi lạnh.
Quả nhiên, chuyện những người hái thuốc ngày trước phải liều mình vào núi tuyệt đối không phải lời nói quá.
Ở nơi thế này, chỉ cần sơ ý một chút là có thể mất mạng thật.
Nghĩ đến cái chân bị tật của ông Lục, trong lòng Diệp Noãn bất giác dâng lên một niềm kính phục.
Nếu cô không nhìn nhầm, phía trước chính là thạch hộc!
Dù thế nào cô cũng phải hái được thứ dược liệu quý này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


