Không nhiều, gom góp vừa đúng một trăm đồng.
Nhưng mang thì mang, ông ta chưa từng thật sự có ý định cắn răng đưa khoản tiền này ra, vẫn còn trông mong bà cụ có thể đứng ra che canh, giúp mình lấp liếm cho qua.
Bây giờ bị ông cụ gọi đích danh, ông ta cũng không thể mặt dày đến mức không đưa.
Dương Xuân Hoa vội đưa tay kéo chồng, lập tức bị Diệp Vượng Gia trừng cho một cái.
Diệp Vượng Gia móc một trăm đồng ra, đặt cạch lên bàn.
“Tiểu Hải à, chú chỉ mang theo được từng này thôi. Nhà chú thật sự cũng khó khăn, giật gấu vá vai mãi mới gom được. Hay thế này, đợi sau này Phú Quý đi làm có lương, chú bảo nó mỗi tháng đưa cháu thêm năm đồng, đưa đủ một năm, được không?”
Lý Tú cười lạnh trong lòng.
Đúng là nói nghe hay hơn hát!
Sau này?
Bà dám chắc rằng một khi công việc này rơi vào tay Diệp Phú Quý, muốn moi thêm nửa xu từ nhà họ cũng đừng hòng!
Diệp Hải cũng không thật sự định ép họ đến mức phải móc hết tiền ra.
Chủ yếu là hắn quá hiểu tính chú út và ông bà nội. Cái lời hứa năm đồng mỗi tháng kia căn bản không thể nào trở thành sự thật.
Hắn không lên tiếng.
Chuyện mỗi tháng năm đồng sau này, nghĩ cũng đừng nghĩ.
Bây giờ chỉ xem bà nội có chịu cắn răng bỏ thêm chút tiền ra bù cho hắn hay không thôi.
Thấy Diệp Hải im lặng, Diệp An Gia cảm thấy chuyện đến đây cũng nên dừng lại.
“Tiểu Hải, nếu chú út con đã hứa như vậy thì cứ thế đi.”
Diệp Hải vẫn mím môi, vẻ mặt rõ ràng không cam lòng.
Dù Diệp An Gia đã lên tiếng quyết định, nhưng nếu bản thân Diệp Hải không chịu tới xưởng làm thủ tục bàn giao thì tất cả cũng chỉ là nói suông.
Ông nội Diệp lúc này cũng nhìn ra, đứa cháu này quả thật đã bị thái độ của bà vợ già làm tổn thương.
“Chẳng phải trên người bà còn mang theo hai mươi đồng sao? Đưa hết cho Tiểu Hải đi. Đây là Tiểu Hải chịu nhường công việc cho em nó, chúng ta không thể để nó chịu thiệt mà còn phải nuốt cục tức này!”
Bà nội Diệp tức đến mức chỉ muốn nhảy dựng lên chửi ngay tại chỗ.
Nhưng bị ông lão trừng mắt cảnh cáo một cái, bà ta lập tức im bặt.
Bà ta không cam lòng móc hai mươi đồng ra, ngón tay run run hồi lâu mới đập tiền xuống bàn.
Diệp Hải thấy thật sự không thể moi thêm được gì nữa, đành tạm chấp nhận như vậy.
“Sau này Phú Quý thật sự mỗi tháng sẽ đưa cháu năm đồng?”
Diệp Phú Quý ngậm chặt miệng không nói.
Diệp Vượng Gia đã vội vàng gật đầu: “Đưa, chắc chắn đưa!”
Dương Xuân Hoa đau lòng đến mức như bị cắt thịt.
Một trăm hai mươi đồng cứ thế đưa ra ngoài!
Số tiền này đủ để cả nhà họ dè sẻn chi tiêu suốt mấy tháng.
“Thôi bỏ đi, cháu cũng không phải người không biết nể tình. Chuyện năm đồng mỗi tháng sau này cháu cũng không cần nữa. Thế này đi, cháu biết trong tay chú út có một tờ phiếu máy khâu. Ngày mai chú đưa tờ phiếu ấy cho cháu, chuyện này coi như xong, được không?”
Một tờ phiếu máy khâu dù mang ra chợ đen cũng không đổi được bao nhiêu tiền mặt.
Nhưng nếu đổi lại có thể giúp Diệp Phú Quý khỏi phải trả thêm sáu mươi đồng, tính thế nào cũng vẫn có lợi.
Suốt dọc đường về, bà ta vẫn không ngừng chửi rủa trút giận. Nghĩ tới tờ phiếu máy khâu mất trắng, trong lòng càng đau như rỉ máu, bởi vậy nhà họ cũng chẳng còn cơ hội mua máy khâu để nở mày nở mặt nữa.
Máy khâu lúc này rất khan hiếm. Nhiều gia đình chỉ đến khi cưới xin mới dám thắt lưng buộc bụng mua một món đồ đắt giá như thế.
Nói trắng ra, vừa đắt lại vừa khó mua.
Dương Xuân Hoa vốn định giữ khư khư tờ phiếu cho nhà mình. Đợi sau này gom đủ tiền mua máy khâu, đến lúc cưới vợ cho Phú Quý cũng có thể nở mày nở mặt với mọi người.
Ai ngờ tờ phiếu đã nằm chắc trong tay lại cứ thế mọc cánh bay mất.
Diệp Vượng Gia quát bà ta: “Được rồi! Đừng lải nhải nữa! Tờ phiếu này cho dù có giữ trong tay, bà thật sự nỡ bỏ tiền ra mua máy khâu à? Đấy là hơn một trăm đồng tiền mồ hôi nước mắt đấy! Đừng có chỉ nhìn cái lợi trước mắt như thế!”
Dương Xuân Hoa tức đến nghẹn trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể cắn răng nhịn xuống.
Đừng thấy ngày thường bà ta chanh chua, ầm ĩ đủ kiểu, nhưng người thật sự có tiếng nói quyết định trong nhà vẫn là Diệp Vượng Gia.
Bên này, Diệp Hải nắm chặt một trăm hai mươi đồng trong tay, cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
“Mẹ, số tiền này mẹ cầm lấy mà cất đi. Ngày mai phiếu máy khâu tới tay, nhà mình góp thêm chút tiền rồi mua một chiếc.”
Lý Tú vừa nghe đã cuống lên:
“Cái đứa này, công việc đã nhường cho người ta rồi, vậy con tính thế nào? Con còn chưa kết hôn, lại đang ở tuổi này, chẳng lẽ định xách hành lý xuống nông thôn thật sao?”
Diệp Hải ho khẽ một tiếng, đưa tay gãi đầu.
“Mẹ, chuyện này để ngày mai rồi nói. Tính bà nội thế nào mẹ cũng nhìn rõ rồi đấy. Nếu con nhất quyết không chịu nhường, chỉ sợ ngày nào bà cũng tới tận xưởng tìm bố mẹ gây chuyện.”
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp:
“Đằng nào sớm muộn cũng bị ép phải nhả công việc ra, chi bằng nhân cơ hội này đổi lấy chút lợi ích thiết thực còn hơn.”
Một câu “sớm muộn cũng phải nhả ra” khiến lòng Diệp An Gia chợt nhói lên.
Rõ ràng đều là con cháu ruột thịt của nhà họ Diệp, tại sao cha mẹ ông lại có thể thiên vị đến mức này?
Diệp An Gia ăn qua loa vài miếng rồi lặng lẽ trở về phòng.
Mọi người nhìn nhau, đều hiểu chuyện vừa rồi lại khiến ông không vui.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


