Chuyện như vậy trước đây họ đâu phải chưa từng làm!
“Được rồi, trước mắt đừng nghĩ nữa. Chúng ta cứ tính xem tối nay phải đối phó với ông bà nội thế nào đã.”
Chuyện trong nhà, Diệp Hải cũng không muốn nói quá nhiều trước mặt Cố Hàn Xuyên.
Hắn chỉ sợ Cố Hàn Xuyên nghe xong lại sinh lòng chê bai, lỡ vì những chuyện này mà không còn ưng em gái nữa thì biết làm sao?
Suốt cả ngày hôm đó, Diệp Hải cố nhịn, không hề hé răng nhắc tới chuyện làm thủ tục.
Buổi tối, cả nhà vừa ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm thì ông bà nội đã dẫn theo chú út và Diệp Phú Quý kéo tới.
Thím út cũng mặt dày đi cùng, vừa vào đã mở miệng đòi ngồi xuống ăn cơm.
Diệp Noãn thản nhiên nói một câu: “Thím út không đi làm thì ở nhà cũng không nấu cơm sao? Công việc của anh hai cháu sắp bị lấy mất rồi, ngay cả bữa tối nhà cháu cũng không được ăn yên ổn à?”
Diệp Noãn lạnh nhạt đáp: “Không cho! Trong nhà chỉ nấu từng này cơm thôi. Mọi người đột nhiên kéo tới còn đông hơn cả người nhà cháu. Mọi người ăn rồi, chúng cháu ăn gì? Hít gió Tây Bắc à?”
Thức ăn vừa được dọn lên, cả nhà còn chưa kịp động đũa.
Bây giờ lại ầm ĩ thành thế này, Diệp An Gia đương nhiên không thể tiếp tục im lặng.
“Noãn Noãn, sao con lại nói chuyện với người lớn như vậy? Không có phép tắc!”
Lý Tú lại lạnh mặt nói: “Đúng vậy, sao con có thể nói với thím út như thế được. Thím con cũng chỉ nói ngoài miệng, cố ý trêu con thôi. Ai mà chẳng biết bây giờ định mức lương thực căng thẳng, làm sao có thể sang đây chiếm phần ăn của nhà mình được, đúng không Xuân Hoa?”
Câu này vừa thốt ra, Dương Xuân Hoa nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
Bà ta đương nhiên là muốn sang ăn chực.
Nếu không thì cũng chẳng cố tình canh đúng giờ cơm mà tới.
Nhưng hiện giờ cả nhà còn phải nhờ cậy anh hai, đương nhiên không thể đắc tội chị dâu hai.
“Đúng, em cũng chỉ nói đùa thôi. Noãn Noãn lại cuống lên thật, con bé này đúng là giữ của ghê.”
Lý Tú chỉ cười, không nói gì.
Bà vừa đưa mắt ra hiệu, Diệp Phong và Diệp Hải lập tức hiểu ý, bưng toàn bộ cơm canh vào trong bếp.
Ngay cả chiếc bàn nhỏ vừa được đặt xuống cũng bị hai anh em khiêng đi luôn.
Chẳng mấy chốc, trong nhà chính chỉ còn lại mấy chiếc ghế đẩu.
Dương Xuân Hoa có chút bất mãn, lầm bầm vài câu. Khách còn đang ngồi đây, sao nhà họ Diệp lại dọn sạch cả cơm canh đi rồi?
Diệp An Gia và Lý Tú ở lại nhà chính tiếp chuyện, còn ba anh em thì bưng bát vào bếp ăn.
Diệp Noãn vừa múc cháo vừa dặn:
“Cháo múc xong rồi. Em đậy màn thầu với nồi cháo lại trước, ba anh em mình ăn lót dạ đã. Đặc biệt là anh hai, anh ăn nhanh một chút, lát nữa kiểu gì họ cũng gọi anh ra.”
Diệp Hải không chậm trễ, cầm đũa lên ăn ngay.
Quả nhiên, bát cháo của hắn còn chưa hết, bên ngoài đã gọi tên.
Diệp Hải vội vàng ăn nốt mấy miếng rồi đứng dậy đi ra nhà chính.
Diệp Phong không yên tâm, cũng nhanh chóng ăn xong rồi đi theo.
Diệp Noãn thì chẳng vội.
Dù sao trước đó cô và anh hai đã bàn bạc xong rồi. Cho dù cuối cùng bị ép phải nhường công việc, cũng phải khiến nhà chú út trả một cái giá tương xứng.
Dù sao đó cũng là một suất việc làm.
Công nhân tạm thời mỗi tháng ít nhất cũng kiếm được mười tám tệ.
Quả nhiên, ý của Dương Xuân Hoa và Diệp Vượng Gia chính là muốn lấy không công việc của Diệp Hải.
Nhưng hôm qua bà nội đã chủ động nói sẽ bồi thường hai mươi tệ. Hai vợ chồng tuy xót tiền, nhưng nghĩ khoản ấy không cần mình móc túi nên cũng chẳng nói gì.
Bây giờ, câu chuyện lại quay về suất việc làm này.
Diệp Hải nhìn cha mẹ rồi lên tiếng:
“Bố, mẹ, lúc trước để con có được vị trí công nhân tạm thời này, bố mẹ cũng phải chạy vạy khắp nơi, nhờ vả quan hệ, mua đồ, mời cơm, trước sau tốn không ít tiền.”
“Hơn nữa, nếu con mất công việc này thì hoặc phải xuống nông thôn, hoặc phải mau chóng tìm một công việc khác. Nhưng ai dám chắc con nhất định sẽ tìm được?”
Nói đến đây, Diệp Hải quay sang nhìn ông bà nội.
“Ông nội, bà nội, cháu biết ông bà thiên vị Phú Quý. Cháu cũng chẳng muốn so đo với nó. Dù sao nó là cục vàng cục bạc của ông bà, còn cháu chỉ là đứa cháu trai chẳng được ông bà coi trọng.”
“Nhưng dù có thế, ông bà cũng không thể ép cháu đem không cả một suất việc làm cho nó được chứ?”
Lời này nói rất có lý.
Cho dù ông nội có thiên vị đến đâu cũng không thể mặt dày thừa nhận mình muốn cướp trắng công việc của cháu trai.
Làm thế chẳng khác gì ỷ thế hiếp người.
Diệp Hải tiếp tục:
“Dù sao hôm nay cháu cũng nói rõ luôn. Nếu ông bà nhất quyết ép cháu nhường, cháu cũng chẳng còn cách nào. Bà nội đã làm ầm tới tận xưởng rồi, vì thể diện và công việc của bố mẹ, cháu có cắn răng nhường cũng được.”
Hắn cười lạnh:
“Ai bảo bố cháu không phải người con được ông bà thương nhất chứ.”
“Nhưng công việc này tuyệt đối không thể cho không.”
“Nếu ép quá, cháu sẽ về quê hỏi các bác, các chú trong họ xem nhà họ Diệp mình có cái quy củ bắt nạt con cháu như thế hay không.”
“Nếu vẫn không được, cháu sẽ viết thư tố cáo lên trên. Công việc này ông bà không cho cháu làm, vậy thì cũng đừng ai mong làm được!”
Diệp Hải thật sự đã bị ép đến đường cùng.
Một tràng lời nói dồn dập khiến mấy người trong nhà đều giật mình.
Đặc biệt là bà nội Diệp.
Bà ta vừa ghét, vừa sợ mấy người có tiếng nói trong họ Diệp.
“Mày... mày cuống cái gì? Đã ai nói không bồi thường cho mày đâu mà mở miệng ra đã dọa dẫm người lớn?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


