Giang Vãn Đường ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời cao, khẽ cười.
“Trước kia ta cũng không tin...”
Nhưng lúc này, nàng lại rất biết ơn.
Ông trời thương xót cho nàng có cơ hội làm lại từ đầu.
Tu Trúc có phần kinh ngạc: “Cô nương, người đứng ngẩn ngơ nãy giờ là đang nghĩ đến chuyện này sao?!”
Giang Vãn Đường trầm mặc một lát, bật cười khẽ: “Không chỉ vậy, ta còn đang nghĩ đến rất nhiều chuyện trong quá khứ.”
“Có những chuyện, lúc đang trải qua thì thấy cùng đường tuyệt lộ, nhưng giờ quay đầu nhìn lại, hóa ra lại thấy cành liễu vén mây, ánh sáng le lói.”
Được sống, thật tốt!
Tu Trúc nhìn nàng, do dự một lát rồi vẫn mở miệng hỏi: “Cô nương không thấy khó chịu trong lòng sao?”
Giang Vãn Đường cười rạng rỡ: “Sao lại khó chịu, sống bao nhiêu năm, chưa lúc nào được thoải mái như hôm nay.”
Thích đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng.
Không còn gông xiềng mang tên huyết mạch tình thân, đám người trong phủ Thừa Tướng chẳng là gì trong mắt nàng nữa.
Sự lo lắng trong lòng Tu Trúc hoàn toàn tan biến vào lúc này.
Là nàng ấy đã lo xa rồi.
“Cô nương, nô tỳ nghe ngóng được, ngày mai Đại công tử sẽ hồi phủ.”
“Vậy ngày mai chúng ta ra phố Trường An đón huynh trưởng, tiện thể dạo chơi khắp Thịnh Kinh Thành một chuyến.” Giang Vãn Đường mỉm cười nói.
“Vâng ạ, hay quá đi!”
Ánh mắt Tu Trúc sáng bừng lên, chỉ là ngay sau đó như nghĩ đến gì đó, lại hơi ảm đạm.
“Nô tỳ còn thấy nha hoàn thân cận của Giang Vãn Phù là Tiểu Kiều lén lút rời phủ từ cửa sau, e là không đi làm chuyện gì đứng đắn đâu.”
Giang Vãn Đường đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nàng ấy, thật lòng khen ngợi: “Tu Trúc của chúng ta càng ngày càng lợi hại rồi đó!”
Tu Trúc cũng giống nàng, đều là người không nơi nương tựa. Vì nàng ấy biết chút võ nghệ nên sau được Giang Hòe Châu mua lại từ tay bà mối, đưa đến trang viên chăm sóc nàng.
Tu Trúc lo lắng nói: “Cô nương! Người không lo lắng sao?”
“Lo gì chứ, lo nàng ta muốn hại ta sao?” Giang Vãn Đường cười cợt nhả: “Không sao đâu, nàng ta không muốn ta sống yên ổn, sao biết ta sẽ để nàng ta dễ chịu?”
Lúc đầu nàng ấy còn ngạc nhiên, đến khi thấy bốn nha hoàn trong sân và bàn điểm tâm phong phú thì liền hiểu ra ngay.
Cô nương nhà nàng giờ là Nhị tiểu thư danh chính ngôn thuận của phủ Thừa Tướng, tất nhiên không thể để bị bạc đãi.
Hai người dùng xong bữa sáng liền rời phủ.
Phố Trường An ở Kinh Thành là con phố phồn hoa nhất của Đại Thịnh.
Đầu phố tấp nập huyên náo, các cửa hàng san sát, tiếng rao bán, tiếng ồn ào vang lên không dứt bên tai.
Giang Vãn Đường dẫn theo Tu Trúc đến trước một cửa tiệm y phục nam, lúc vào là hai tiểu cô nương, lúc ra đã là hai vị tiểu công tử.
Giang Vãn Đường vận một thân trường bào màu xanh than, tay cầm quạt xếp, trông y như một công tử phong nhã cao quý.
Tu Trúc ưỡn ngực bị bó phẳng, không thoải mái nói: “Cô nương, sao ta phải giả trai thế này?”
“Để tránh những phiền toái không cần thiết.” Giang Vãn Đường nhàn nhạt đáp.
Hai người cứ thế ung dung dạo bước trên phố lớn, bất chợt cuối phố vang lên một trận xôn xao không nhỏ.
“Bệ hạ hồi kinh, thánh giá giá lâm, dân chúng tránh đường!”
Từng hàng cấm quân vận giáp trụ, tay cầm kích vàng tiến vào thành, mở đường hai bên phố.
Một vị thống lĩnh cấm quân đứng giữa đám đông không ngừng hô lớn: “Bệ hạ hồi kinh, thánh giá giá lâm, dân chúng tránh đường!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
