Phản ứng rõ rệt nhất chính là Giang Thừa tướng, Giang Tri Hứa.
Thừa tướng đại nhân luôn luôn trầm ổn như núi, vậy mà lúc này lại loạng choạng bước tới vài bước, lại lùi về sau vài bước, suýt nữa đứng không vững.
Trong đôi mắt sắc bén ấy đầu tiên là kinh hoảng, rồi trong chớp mắt lại phủ đầy âm trầm, hai tay giấu trong tay áo rộng siết chặt thành nắm đấm.
Giang Vãn Đường thu hết biến hóa cảm xúc đó vào mắt, đời trước khi nàng hồi phủ, ông ta cũng phản ứng dữ dội như vậy.
Khi đó nàng không mấy bận tâm.
Giờ nghĩ lại, ánh mắt ông ta nhìn nàng rất bất ổn...
Trong ánh mắt phức tạp ấy, nàng nhìn thấy vẻ tàn độc và oán hận.
Đúng vậy, là oán hận.
Giang Tri Hứa im lặng nhìn chằm chằm vào nữ nhi trước mắt.
Mười năm không gặp, dung mạo của nàng đúng như ông ta từng dự đoán, giống hệt gương mặt quen thuộc trong ký ức, thậm chí còn vượt xa.
Đó là gương mặt từng xuất hiện vô số lần trong giấc mộng đêm khuya của ông ta.
Nhất là đôi mắt đào hoa long lanh ánh nước kia, khi nhìn ông ta, trong đó phản chiếu ra bóng hình như một ác quỷ đến đòi mạng.
Có lẽ năm ấy ông ta không nên mềm lòng, không nên nương tay...
Phụ thân và con gái bốn mắt nhìn nhau, chẳng ai mở miệng trước.
Tần thị bước lên mấy bước, hơi nghi hoặc cất lời: “Con là... Đường Nhi?”
“Là con.”
Giang Vãn Đường thu lại ánh mắt, thản nhiên nhìn về phía Tần thị trước mặt trong bộ y phục màu tím cao quý, dáng vẻ đoan trang quý phái.
Tướng mạo của Tần thị không thể gọi là xuất chúng, nhưng cũng mang vẻ thanh tú của tiểu gia bích ngọc, thêm vào dưỡng nhan tốt, năm tháng không để lại nhiều dấu vết trên gương mặt bà ta.
Tần thị nhiệt tình bước tới, định nắm tay Giang Vãn Đường, nhưng nàng không để lộ cảm xúc, lặng lẽ lùi lại một bước, tránh khỏi sự tiếp xúc của bà ta.
“Đúng vậy, Nhị tiểu thư, những năm qua ngày nào phu nhân cũng nhớ đến người, chẳng ngủ ngon được chút nào, hễ nhắc đến người là liền rơi lệ, Tướng gia cũng thế.” Lý ma ma phía sau cất cao giọng nói.
Vừa dứt lời, Tần thị đã lấy khăn tay ra lau khóe mắt, lau những giọt nước mắt chẳng mấy rõ ràng kia, dáng điệu đúng là một mẫu thân từ ái khiến người nhìn mà cảm động.
Giang Vãn Đường cười lạnh trong lòng, nhưng đôi mắt lại trong suốt như nước, vô cùng ngây thơ hỏi lại: “Vậy sao? Nếu không nỡ, vậy năm ấy vì sao phụ thân mẫu thân lại đưa Đường Nhi đến nơi quê mùa hẻo lánh ấy?”
“Mười năm không gặp, con còn tưởng phụ thân mẫu thân đã sớm quên mất Đường Nhi rồi.”
Mỹ nhân đôi mắt hoe đỏ, dáng vẻ vừa yếu đuối vừa kiên cường, khiến người nhìn không khỏi thương cảm.
Trời ơi, thế gian này sao lại có bậc cha mẹ bỏ rơi chính con ruột của mình nơi thôn dã thế kia, mười năm chưa từng gặp mặt?!
Đám đông vây xem lập tức xôn xao.
“Thật là nhẫn tâm! Dù sao cũng là con ruột của mình, đưa đến nơi hẻo lánh thôi đã quá đáng, vậy mà mười năm trời không một lần hỏi han!”
“Không nhìn ra đấy! Bình thường Giang Thừa tướng và phu nhân đối đãi ôn hòa, rộng rãi làm việc thiện, nhưng tâm địa lại lạnh lẽo cứng rắn thế này!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
