Dư Phùng nhàn nhạt liếc cậu một cái, thuận miệng nói: “Nếu không tới, còn không biết em giỏi giang như vậy, chân bị bong gân mà vẫn xông lên đánh nhau với người ta.”
Túc An lập tức mách: “Là gã bắt nạt em trước."
Hạ Liên Kỳ quát lên: “Cậu nói bậy!"
Sắc mặt Dư Phùng lạnh như băng, giọng nói bình thản đến mức không nghe ra chút dao động nào: “Không ngờ Hạ tổng lại là loại người lấy đông hiếp ít, ỷ mạnh hiếp yếu như vậy."
Hắn liếc xéo Hạ Liên Kỳ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh: “Tôi cũng không phải người thích xen vào chuyện người khác, chỉ là... cậu bắt nạt người của tôi, món nợ này, định tính thế nào đây?"
Hạ Liên Kỳ nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, hỏi lại: “Người của anh?"
Dư Phùng không trả lời thẳng, chỉ nói: “Nghe nói mảnh đất phía Bắc thành gần đây xảy ra chút vấn đề.”
Cố Thừa không biết mò từ đâu ra một nắm hạt dưa, còn chu đáo hỏi Đồng Cửu ngồi bên cạnh có ăn không. Hai người cứ thế đường hoàng ngồi trên ghế ngoài hành lang, vừa cắn hạt dưa vừa xem kịch.
Cảnh sát thấy hai bên không còn gì để giải quyết nữa, liền chuẩn bị thả người.
Vừa thấy cảnh sát nới lỏng, Cố Thừa sợ Dư Phùng thật sự quay sang tính sổ với mình, liền kéo Đồng Cửu nói: “Đi, tôi đưa cậu về nhà.”
Đồng Cửu bị kéo lệch người, ngã thẳng vào lòng anh: “Làm gì vậy, tôi còn chưa xem xong mà."
"Xem cái gì nữa, cậu không sợ Dư Phùng quay sang tìm cậu tính sổ à.” Cố Thừa dùng thêm chút lực, Đồng Cửu cứ thế bị anh xách đi.
Túc An thấy hai đồng phạm kia bỏ mặc mình rời đi như vậy, liền nhẹ nhàng lùi từng bước về phía cửa.
"Đi đâu?” Dư Phùng đưa tay một cái là nắm được mũ áo của cậu.
Túc An giật mình, giống như mèo con làm chuyện xấu bị bắt quả tang, cả người dựng lông.
Cái chân vừa bước ra ngoài cửa lại rụt về. Biết mình trốn không thoát, cậu nắm lấy tay Dư Phùng, ngẩng đôi mắt long lanh đáng thương nhìn hắn: “Dư Phùng, em đói rồi, mình về nhà được không?"
Thấy Dư Phùng vẫn không dao động, cậu tiếp tục nịnh nọt: “Anh còn đích thân tới đón em về nhà, anh nhìn Hạ Liên Kỳ xem, chỉ có vệ sĩ theo bên cạnh thôi."
Nịnh Dư Phùng xong vẫn không quên dẫm Hạ Liên Kỳ thêm một cái.
Mấy vệ sĩ vừa nghe vậy lưng lập tức ưỡn thẳng: Hạ tổng, chúng tôi nguyện vì ngài xông pha khói lửa, không chối từ!
“Cậu còn nói nữa!” Hạ Liên Kỳ nổi giận gầm lên. Gã đâu phải chưa gọi cho Phùng Lăng, chỉ là đầu dây bên kia toàn báo bận.
“Anh còn mắng nữa!” Túc An có chút muốn nhắc gã là đang lệch hình tượng rồi.
Túc An quay sang lắc nhẹ tay Dư Phùng: “Dư Phùng, chân em đau."
Nói xong còn cố ý thả lỏng lực ở cái chân bị bong gân, giả vờ đau đến mức không đứng vững.
Chiêu giả đáng thương lúc mấu chốt quả thật có chút tác dụng. Dư Phùng liếc một cái là biết cậu đang diễn, nhưng vẫn không nỡ nói thêm gì, liền ngồi xổm xuống: “Lên đi."
Túc An nằm sấp trên lưng hắn, lén cười một cái: Cách làm không quan trọng, dỗ được người là được.
Chỉ là khi tinh thần căng thẳng được thả lỏng, cái chân bị bong gân quả thật vẫn còn hơi đau. Dư Phùng cõng cậu vững vàng đi ra khỏi đồn cảnh sát.
Chu Nhiên đang ngồi trong xe nghe nhạc, khe khẽ ngân nga. Trong thoáng chốc, nhìn thấy từ xa ông chủ nhà mình đang cõng thứ gì đó đi tới.
Nhìn kỹ lại...
Là một người!
Chu Nhiên giật mình, giọng cao vọt hẳn lên, ngũ âm lập tức bay sạch.
Khi Dư Phùng công Túc An đi tới bên cạnh xe, Chu Nhiên lúc này mới hoàn hồn sau cú sốc, vội vàng xuống xe mở cửa cho ông chủ.
Trong xe nhất thời yên tĩnh lạ thường.
Chu Nhiên thì sợ đến đứng ngồi không yên, Túc An thì chột dạ không dám lên tiếng, còn Dư Phùng... là đang giận.
Chu Nhiên bỗng nhiên tỉnh ngộ: Thì ra Dư tổng là đi đón phu nhân.
Dư Phùng ngồi ghế sau, là người phá vỡ sự im lặng trước: "Chu Nhiên, lái xe."
Chu Nhiên bị giật mình, trong đầu toàn là “phu nhân", theo phản xạ buột miệng: “Chào phu nhân."
Túc An bị cách xưng hô đột ngột này làm mặt nóng bừng: “Tôi không phải..."
Dư Phùng cong khóe môi, vô cùng hài lòng với cách gọi ấy, tâm trạng cũng khá hơn hẳn: "Thưởng cuối năm tăng gấp đôi."
Mắt Chu Nhiên lập tức sáng rực, âm thầm hạ quyết tâm: Dù thế nào anh ta cũng phải liều mạng bảo vệ phu nhân!
Xe chạy về nhà. Túc An liếc nhìn người ngồi bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Anh... vẫn còn giận sao?"
Dư Phùng nói: “Anh không giận em, chỉ là tức em không biết quý trọng sức khỏe của mình."
Túc An rũ mắt, tay nắm chặt vạt áo: “Lần này tình huống khẩn cấp quá... lần sau sẽ không vậy nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
