Cô... ngủ quên mất sao?
Lâm Dao ngồi dậy, chiếc chăn mỏng trượt nhẹ khỏi người cô.
“Cạch” – Tiếng cửa phòng tắm mở ra.
Lâm Dao theo tiếng động nhìn sang, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo thoáng ửng đỏ.
Những dòng nước từ khuôn mặt trắng mịn chảy xuống cằm, tiếp tục chảy dọc qua phần bụng thon săn chắc...
Ánh mắt của Lục Dư bắt gặp đôi mắt long lanh như nước thu của cô gái, cả hai đều khựng lại một chút.
“Chị, chị dậy rồi à?”
Lâm Dao vội vàng quay mặt đi, gương mặt đỏ ửng lên.
Cô... cô thực sự ngủ quên ở đây sao?!
Lâm Dao xấu hổ đến mức hơi thở cũng loạn nhịp.
Vài giây sau, có vẻ như Lục Dư nhận ra trang phục hiện tại của mình không phù hợp.
Anh lúng túng giải thích, “Chị, xin lỗi... em... em cứ tưởng chị chưa tỉnh, nên em vào tắm mà quên mang quần áo... em... em...” Chưa kịp nói hết câu, cửa phòng tắm “rầm” một tiếng đóng lại.
Khóe mắt Lâm Dao đỏ hoe vì xấu hổ, cô thở dài một hơi, đưa tay che khuôn mặt nóng bừng như lửa.
Hình ảnh vừa rồi... thật sự là không cần trả tiền cũng xem được sao?!
Lần đầu tiên thấy một người đàn ông để trần... tại sao lại có chút kích thích thế này!!
Trong đầu Lâm Dao không ngừng hiện lên hình ảnh quyến rũ và mê hoặc vừa rồi, hình như... anh ấy có cơ bụng... hình như là tám múi...
Hình như... còn rất đẹp...
Anh ấy không phải luôn ở trong phòng sao...? Tại sao vóc dáng lại tốt như vậy chứ!!!
Lâm Dao chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn của mình, không thể dừng lại.
“Chị, có thể lấy giúp em quần áo được không...?” Giọng nói dịu dàng của Lục Dư vọng ra từ phòng tắm.
Lâm Dao tự động chặn mọi âm thanh bên ngoài, hoàn toàn không nghe thấy lời anh.
“Chị, lấy giúp em quần áo được không...?” Lần này giọng anh lớn hơn chút.
Lâm Dao giật mình tỉnh lại, chỉ nghe được từ “quần áo,” cô luống cuống đáp, “A... Được được, chị lấy ngay đây.”
“Quần áo...”
“Quần áo ở đâu nhỉ...?” Lâm Dao lẩm bẩm, đảo mắt tìm kiếm xung quanh.
Lục Dư nhắc, “Chị, quần áo ở trên giường.”
“À à, được rồi, chị lấy ngay đây.” Lâm Dao gạt chăn ra, bật dậy khỏi sofa, chạy tới bên giường.
Nhìn thấy bộ quần áo đặt trên giường, gương mặt nhỏ nhắn của cô lại đỏ bừng.
Trên cùng là một chiếc quần lót màu xám to đùng.
Lâm Dao nuốt nước bọt, ngón tay run rẩy, cẩn thận cuộn chiếc áo và quần dài lại để che chiếc quần lót vào bên trong.
Cô làm rất tỉ mỉ, sợ chạm phải món đồ nhạy cảm ấy.
“Chị, xong chưa vậy?” Giọng nói thúc giục từ phòng tắm vọng ra, vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng như trước.
“Xong rồi xong rồi, chị tới ngay đây!” Lâm Dao lên tiếng, giọng cao hơn bình thường.
Cô chạy tới cửa phòng tắm, gõ cửa, “Em đưa tay ra lấy đi.”
“Cảm ơn chị.”
Lâm Dao đứng sau cánh cửa phòng tắm, tay cầm bộ quần áo cuộn tròn như chiếc bánh, lơ lửng trong không khí.
“Két” Cánh cửa phòng tắm mở ra.
Hơi nước lạnh thoảng ra bên ngoài, một cánh tay trắng muốt thò ra từ bên trong.
Bàn tay thon dài, các khớp xương rõ ràng, chạm nhẹ vào tay Lâm Dao để lần mò, rồi mới cầm lấy bộ quần áo.
Dường như vì xấu hổ, Lục Dư rút vội bộ quần áo, sau đó nhanh chóng khép cửa lại.
Lâm Dao: Cảm giác như mình vừa lợi dụng một chàng trai ngoan hiền vậy…
Trong phòng tắm vang lên tiếng xào xạc khi anh thay quần áo.
Lâm Dao quay lại ghế sofa, cầm lấy chiếc chăn để gấp.
Vừa gấp, cô vừa nghĩ, tại sao mình lại ngủ quên nhỉ? Hoàn toàn không có chút ký ức nào. Trước khi ngủ, câu cuối cùng mình nói là gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)