Mùi thuốc nồng nặc và khó chịu lập tức lan tỏa.
Cô khẽ nhíu đôi mày thanh tú của mình, lộ rõ vẻ không hài lòng.
Chậc, thật hôi.
Cô nhìn Lục Dư, “À... A Dư, mùi thuốc này không dễ chịu lắm, nhưng không sao, đợi nó khô rồi sẽ hết mùi. Thuốc nào chẳng thế mà.”
Lục Dư giả vờ ngơ ngác, nhẹ gật đầu.
Cả hai cùng ngồi, nhưng với chiều cao 1m68 của Lâm Dao, Lục Dư vẫn cao hơn cô cả một cái đầu.
Cô đành phải đứng dậy.
Đầu ngón tay hồng hào của cô cầm lấy chiếc tăm bông, nhúng một chút thuốc màu nâu đỏ.
Lâm Dao tiến lại gần Lục Dư, ánh mắt chăm chú nhìn vào vết thương của anh. Có vẻ như vết bầm khá nghiêm trọng...
Nhìn thôi cũng thấy đau rồi...
Hàng mi dài của cô khẽ rung, bất giác cô cắn chặt môi dưới, giảm động tác bôi thuốc xuống mức nhẹ nhàng và cẩn thận nhất, sợ rằng vô ý sẽ làm vết thương của anh nặng thêm.
Tất cả sự chú ý của Lâm Dao đều tập trung vào vết thương, hoàn toàn không để ý ánh mắt nóng bỏng, trực diện mà Lục Dư đang nhìn cô.
Cô gái ngay trước mắt, hơi thở ngọt ngào như bao trùm lấy anh, ánh mắt Lục Dư trở nên tối tăm, gần như không thể kìm nén được.
Đột nhiên, Lục Dư hơi lùi lại, nhíu mày, giọng yếu ớt vang lên, “Á, chị, đau.”
Lâm Dao luống cuống, trong lòng thầm thở dài, chỉ biết nói, “Cố chịu chút nhé, sắp xong rồi.”
Lục Dư chớp mắt, khẽ ngẩng đầu lên nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng cầu khẩn, “Chị thổi đi, thổi thì sẽ không đau nữa.”
“Được.” Lâm Dao vừa bôi thuốc, vừa nhẹ nhàng thổi vào.
“Đau đau bay xa, đau đau bay xa~” Cô dỗ anh như dỗ một đứa trẻ ba tuổi.
Trán Lục Dư cảm nhận được từng luồng gió mát, hơi thở ấm áp từ mũi cô cũng thoảng qua, ngưa ngứa như đuôi mèo nhỏ khẽ lướt qua.
Điều đó khiến cơ thể Lục Dư có phản ứng không nên có.
Anh cố nén lại, nuốt nước bọt, thầm mắng bản thân: Thật tự chuốc khổ vào người mà.
Khóe môi Lục Dư cong lên, “Không đau nhiều nữa! Cảm ơn chị đã bôi thuốc cho em!”
“Không sao, lần sau đừng đứng sau cửa nữa nhé.”
“À, em chỉ định mở cửa cho chị, không ngờ chị nhanh hơn em một bước đẩy cửa vào... Em không kịp tránh.” Lục Dư gãi đầu, vẻ ngượng ngùng.
“Ừm ừm, lần sau nhớ nhé, nhất định không được đứng sau cửa.”
“Biết rồi mà, chị.”
“Chị đưa hộp thuốc cho em, để em cất đi.”
“Được.”
Lục Dư rời khỏi phòng để cất hộp thuốc, khi quay lại trên tay anh đã có thêm một cốc sữa.
Gương mặt trắng trẻo của anh mang theo nụ cười sạch sẽ, “Chị, em rót sữa cho chị này.”
“Ừ? Cảm ơn em nhé.” Lâm Dao nhận lấy cốc sữa.
Chợt cô nhớ ra bông hoa hướng dương!
“Đúng rồi, lúc nãy chị quên đưa hoa cho em!”
Lâm Dao đặt cốc sữa xuống bàn kính, chạy vội đến bàn lấy bông hoa hướng dương mà cô đã tiện tay đặt đó, rồi lại chạy trở về ghế sofa, “Hoa hướng dương! Nhìn này! Có đẹp không?”
Phòng của Lục Dư rất rộng nhưng đồ đạc lại không nhiều, chỉ có một chiếc giường, một tủ quần áo lớn, một bàn gỗ đàn hương, hai chiếc ghế, và một bộ sofa hình cung cách không xa giường, nửa vòng quanh một chiếc bàn kính tròn.
Bộ sofa này được chuẩn bị đặc biệt để các nhà tư vấn tâm lý ngồi làm việc với Lục Dư.
Đôi mắt của Lục Dư lấp lánh như những ngôi sao trong đêm, “Đẹp quá! Chị lại mang bất ngờ đến cho em! Em thích chị lắm!”
Nghe anh khen đẹp, Lâm Dao đoán chắc anh sẽ thích, đôi mắt cong cong đầy vui vẻ, cô cũng không để ý gì đến câu nói cuối cùng của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)