Dáng vẻ của cô thật dịu dàng, đặc biệt là đôi mắt tròn xinh xắn của cô, dù không nở nụ cười, nhưng đuôi mắt hơi cong cũng mang theo vài phần dịu dàng không giấu được.
Một lọn tóc mềm mại đen nhánh rơi xuống bên gò má cô gái.
Có lẽ vì lọn tóc này che khuất tầm nhìn, hàng mi dài của cô khẽ run lên. Cô từ từ đưa bàn tay mảnh mai như búp măng, nhẹ nhàng vén lọn tóc ra sau tai.
Khí chất dịu dàng thanh thoát như một nhân vật bước ra từ truyện tranh.
Lục Dư nghiêng đầu, ánh mắt đắm chìm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, một chút hơi nóng không dễ nhận thấy lan tỏa trong ánh mắt anh, lặng lẽ lướt qua từng tấc da thịt trên người cô.
Lần đầu tiên, Lục Dư cảm thấy bản thân thật ngốc nghếch. Tại sao lúc trước anh chỉ nghĩ đến việc muốn đôi mắt của cô? Rõ ràng cả con người cô còn thơm hơn nhiều.
Nhìn là thấy ngọt ngào, mềm mại, ôm vào chắc chắn sẽ càng...
Thật muốn ôm một cái.
Tỉa xong một cành, Lâm Dao định chuyển sang cành tiếp theo.
Lúc này, Lục Dư lên tiếng, “Chị, cành đã tỉa xong để em cầm giúp cho.”
Lâm Dao ngước mắt nhìn anh, “Được.” Sau đó đưa cành hoa dành dành đã tỉa sạch lá cho Lục Dư.
“Cạch.”
“Cạch.”
Âm thanh kéo tỉa nối tiếp nhau vang lên.
Chẳng mấy chốc, Lâm Dao đã tỉa đến cành cuối cùng.
Nhìn đôi tay thon thả của cô, trong đầu Lục Dư bất giác nảy sinh một ý nghĩ nghịch ngợm.
“Xong rồi, xong rồi. Tỉa xong hết rồi.” Lâm Dao ngẩng đầu lên, đặt kéo lên bàn, nhưng lại không hề có ý định đưa cành hoa dành dành cuối cùng cho anh.
Lục Dư: ...? Không theo lẽ thường chút nào.
Anh khẽ liếm đôi môi hơi khô của mình, trầm giọng nói, “Chị, cành hoa dành dành, đưa cho em đi.”
“Cành cuối thì không cần làm phiền A Dư nữa, chị tự cầm là được, chị định cắm vào bình rồi.”
Lục Dư: “...”
“Không được, chị phải đưa cho em. Để em cắm hoa, em muốn có nhiều cảm giác tham gia hơn.”
Lâm Dao nhìn anh, “Vậy cũng được, đưa cho em.”
Lục Dư hài lòng mỉm cười, nhận lấy cành hoa.
Ngón tay anh chạm vào đầu ngón tay của Lâm Dao, nhẹ nhàng lướt qua, tựa như một chiếc lông vũ khẽ chạm, ngưa ngứa, tựa như có một luồng điện nhẹ lan tỏa từ điểm tiếp xúc.
Ánh mắt Lục Dư đầy vẻ vô tội, “Ơ, em không cẩn thận chạm vào tay chị rồi. Chị sẽ không trách em chứ?”
Đôi mắt anh sáng ngời, “Vừa nãy chị đổ nước và tỉa cành, bây giờ đến lượt em làm việc. Chị nhìn A Dư cắm những cành hoa dành dành này vào bình nhé, được không?”
“Được.”
Lục Dư nở nụ cười kiềm chế.
Anh cầm những cành hoa dành dành bằng tay trái, dùng tay phải lần lượt lấy từng cành từ tay trái ra, nhẹ nhàng cắm vào bình.
Từng động tác tao nhã, toát lên khí chất lười biếng và quý phái từ sâu trong xương tủy.
Ngón tay anh trắng trẻo thon dài, thanh thoát đẹp đẽ, các khớp xương rõ ràng, đúng chuẩn “tay truyện tranh”.
Thêm vào đó là gương mặt này nữa! Thật tuyệt vời!
Đôi mắt hạnh đào của Lâm Dao tràn ngập sự si mê, cô không thể rời mắt khỏi những động tác đẹp mắt đầy thư thái ấy.
Lục Dư đạt được mục đích, trong lòng vui mừng khôn xiết, khóe môi cong lên như sắp chạm tới trời.
Những cành hoa dành dành thanh nhã lần lượt được cắm kín miệng bình.
Cắm xong cành cuối cùng, Lục Dư quay sang nhìn chị Lâm Dao, ánh mắt dịu dàng, giọng nói ấm áp, “Chị, thế nào? Em cắm đẹp không?”
Lâm Dao thoải mái khen ngợi, “Đẹp lắm! A Dư giỏi thật!”
Lục Dư bẽn lẽn mím môi cười, “Chị cũng giỏi lắm!”
Hai người mỉm cười nhìn nhau đầy ăn ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)