Cái xác trong nháy mắt bị thiêu thành tro bụi.
Đồ Tam Thất bị ánh lửa ép phải lùi lại nửa bước.
Tô Như Mộng ở phía sau thấy vậy liền an ủi cô: "Cô ấy là Lâm Lộc... Đừng sợ, cô ấy chỉ thù địch với sinh vật mang virus thôi."
Đồ Tam Thất đang mang virus: "...”
Cho nên chết rồi cũng phải bắn thành bã sao???
Cô cười gượng một tiếng, âm thầm thu lại ý nghĩ thành thật vừa rồi, sau đó quay đầu, do dự đi về phía người đàn ông đang cầm súng kia.
"Anh có phải tên là Đồ Ngộ không?"
Mấy người đều sửng sốt, Đồ Ngộ mờ mịt gật đầu: "Cô là?"
Đồ Tam Thất vén tóc mình ra: "Em gái anh."
Đồ Ngộ: "...”
Đồ Ngộ: "???"
Đồ Tam Thất đã lạc mất Đồ Ngộ ba năm rồi.
Cô cũng không biết phải đi đâu tìm anh ấy, chỉ có thể đi đến đâu tìm đến đó.
Lần này cô đi ngược lên phía Bắc đến Đặc khu thứ năm, ngoài việc muốn tìm kế sinh nhai trong căn cứ loài người thuộc quyền quản lý của đặc khu, cô cũng muốn thử vận may, xem anh trai mình có khả năng trở thành dị năng giả hay không.
Kết quả đúng là như vậy thật.
Đồ Tam Thất: "...”
Tại sao! Tại sao không để cô gặp được dị năng giả sớm hơn một chút! Tại sao con tang thi cấp thấp chết tiệt kia lại giả chết!!!
"Trời đất!" Đồ Ngộ nhận ra người trông như kẻ lang thang này có chút muộn màng.
Anh ấy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ bới tóc Đồ Tam Thất ra, lại không hề chê bai mà lau mặt cho cô, sau khi nhìn thấy gò má gầy gò của cô, giọng Đồ Ngộ cũng nghẹn ngào đi vài phần.
Anh ấy nói: "Tam Thất, em bị thiu rồi."
Đồ Tam Thất: "...”
Ai chạy trốn hơn một tháng mà không bị thiu chứ???
Hai anh em nhận nhau rất đột ngột nhưng cũng không hàn huyên quá lâu.
Đồ Ngộ quay đầu hỏi Diệp Minh: "Đội trưởng, căn cứ đặc khu còn chỉ tiêu không?"
Diệp Minh kiểm tra một chút rồi gật đầu.
Đồ Ngộ vui vẻ, vỗ vai Đồ Tam Thất bảo cô: "Tốt quá rồi Tam Thất! Anh đưa em về căn cứ, căn cứ an toàn lắm! Sau này anh có thời gian sẽ đến thăm em!"
Căn cứ... Căn cứ nằm bên trong Đặc khu thứ năm nhưng bên trong đó toàn là con người sinh sống.
Đồ Tam Thất muốn nói lại thôi.
Trong lúc vừa xoắn xuýt vừa ôm một tia hy vọng.
Đang suy tư, sau lưng lại lờ mờ có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm.
Cô sững người, hơi liếc mắt liền bắt gặp ánh mắt dò xét u ám của người phụ nữ tóc ngắn kia.
Đồ Tam Thất: "...”
Đồ Ngộ ngồi ngay bên cạnh cô, cảm giác an toàn tràn đầy, Đồ Tam Thất chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Kể từ khi chạy trốn, cô chưa từng được ngủ một giấc yên ổn nào.
Khi bị Đồ Ngộ gọi dậy, trời bên ngoài đã sáng choang.
Xe vẫn chưa dừng hẳn nhưng Đồ Tam Thất liếc mắt một cái đã nhìn thấy kiến trúc phía trước.
Cô lập tức tỉnh táo lại, dán mặt vào cửa sổ nhìn chằm chằm bức tường rào cao lớn kia.
Lờ mờ có thể nhìn thấy đỉnh của những tòa nhà bên trong, trên không trung còn có thiết bị bay cỡ nhỏ đang tuần tra... Đây là nơi mang lại cảm giác an toàn nhất mà Đồ Tam Thất từng thấy kể từ khi lạc mất Đồ Ngộ!
Tốc độ xe giảm dần, bọn họ đã đến gần cổng lớn của đặc khu.
Đồ Tam Thất tò mò thò đầu ra, cô thấy Diệp Minh ở ghế phụ lái hạ cửa kính xe xuống, thân thiện gọi một tiếng "anh Vân".
Tiếp đó Đồ Ngộ liền dẫn cô xuống xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
