Một đôi mắt đầy hứng thú đã bắt gặp ánh mắt của cô bé.
Nhìn thấy một cô bé nhỏ lăn ra từ sau thềm đá, đôi tai lông xù trên đầu vui vẻ dựng thẳng lên, nam nhân chỉ nhướng mày.
Trông hắn dường như không hề ngạc nhiên khi trong động phủ đột nhiên xuất hiện một đứa trẻ.
Biết trong động phủ có một đứa bé, vậy thì chắc chắn là cha của cô bé rồi.
Khi thấy vẻ mặt bình thản của cha, trên khuôn mặt xinh đẹp vô ngần còn mang theo ý cười, rõ ràng là biết trong động phủ có mình, Chi Chi cảm thấy mình có thể chắc chắn rồi.
Cô bé vội vàng lăn ra từ sau thềm đá, dù đói đến toàn thân không còn sức lực nhưng vào lúc này, khi lần đầu tiên gặp mặt người cha trong lời kể của mẫu thân, cô bé vẫn muốn để cha hiểu rằng mình rất yêu cha.
Cô bé lăn từ thềm đá đến chân nam nhân xinh đẹp này, rên rỉ ôm lấy chân cha rồi cọ cọ.
Trong tay cha cầm một thanh kiếm rất sắc bén.
Kiếm khí bao quanh thân kiếm, chỉ cần đến gần một chút cũng có thể cảm nhận được sát ý và sự lạnh lẽo đến thấu xương.
Cha đã vượt qua ngàn cay vạn đắng, vất vả trên đường để đến đón cô bé, vậy thì chắc chắn cha cũng yêu cô bé.
Ôm chặt chân cha, cô bé lấy khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu của mình cọ vào chân cha rồi gọi một tiếng.
"Cha."
Một sự im lặng kéo dài.
Thanh trường kiếm lạnh lẽo khẽ rung lên.
Động phủ đột nhiên chìm vào tĩnh lặng.
Sự im lặng này kéo dài quá lâu, đến mức Chi Chi cũng cảm thấy bất mãn.
Cô bé tủi thân ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đôi mắt dò xét và lạnh lùng, liền run rẩy cái đuôi ủ rũ của mình rồi đưa tay về phía người cha xinh đẹp.
"Cha, muốn ôm."
Dưới chân núi, cô bé luôn thấy những đứa trẻ khác đi theo cha chúng, cũng giang hai tay như thế này.
Cha của chúng đều sẽ cười lớn một cách nồng nhiệt, sau đó ôm lấy con mình, nâng lên cao rồi bế lên.
"Cha!" Lại là một khoảng lặng kéo dài, không có động tĩnh gì, cô bé nhỏ nhìn người cha có vẻ hơi chậm chạp của mình, đôi mắt to tròn dần ươn ướt, ngấn lệ trong suốt... Lần đầu gặp mặt, sao cha lại có thể không ôm con mình chứ?
Mộ của mẫu thân vẫn còn ở đây, nếu không ôm một cái, liệu mẫu thân có bất an, lo lắng cho cô bé không?
Không thể để mẫu thân lo lắng.
Chi Chi cố chấp đưa tay ra, khụt khịt mũi, tủi thân!
"Cha, ôm Chi Chi một cái."
Cô bé bắt đầu khụt khịt.
Lại là một sự im lặng kéo dài, nam nhân xinh đẹp với ánh mắt vẫn còn mang vẻ lạnh lùng dò xét ban nãy đột nhiên cười khẽ một tiếng.
Một bàn tay thon dài trắng nõn hạ xuống, bế ngang cô bé lên trước mặt, tỉ mỉ đánh giá.
Tuy cái ôm này không được thoải mái cho lắm, nhưng Chi Chi không kén chọn!
Cô bé được bế lên trước mặt cha, đối diện với khuôn mặt đẹp đến mức khiến cô bé sáng cả mắt, lại suy nghĩ làm thế nào để thể hiện tình yêu của mình với cha.
Mẫu thân nói, cô bé phải yêu cha trước thì cha mới yêu lại cô bé.
"Cha đáng yêu của con."
Cô bé rướn người tới, chu môi “chụt" một tiếng, hôn lên khuôn mặt xinh đẹp của cha mình.
"Ngoài mẫu thân, yêu cha nhất!"
Cô bé nhỏ như đang tuyên thệ, “chụt" một tiếng, hôn lên má cha mình.
Trong khoảnh khắc đó, gió trong động phủ đột nhiên nổi lên tứ phía.
Kiếm ý lạnh buốt gầm lên trên thanh trường kiếm.
Nam nhân xinh đẹp vẫn bình thản nhìn cô bé, nheo mắt lại, một lúc sau lại đột nhiên bật cười.
"Cha?"
"Cha!" Trong ánh mắt của cha, Chi Chi lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh của chính mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
