Lam Lam có biết một ít chữ, cô bé đã học chương trình lớp một với Bố Bác sĩ Var có học vấn nhất Tử Thần Tinh, những chữ trên địa chỉ Lam Lam đều biết.
Á Tinh, Khu Nam Tám, Hẻm Vượng Tửu, số 222.
Lam Lam đeo ba lô nhỏ lên lưng, vụng về nhảy xuống chiếc ghế cao, trước khi nhân viên khóa cửa, nhanh chân đi ra khỏi cửa chính.
Bên ngoài xe cộ tấp nập, rất nhiều xe bay đang bay trên trời.
Lam Lam nhìn đông ngó tây một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm thấy trạm xe buýt. Ở Tử Vong Tinh cũng có trạm xe buýt, Tử Vong Tinh rất lớn, lúc Bố Cai Ngục đi tuần tra, có khi tự lái xe, có khi lại đi xe buýt.
Ở cửa trạm phi thuyền có mười mấy tuyến xe buýt, Lam Lam cố gắng nhận diện biển hiệu trên mỗi chiếc xe, nhưng cô bé cũng không biết hết tất cả các chữ.
Cuối cùng Lam Lam đi đến cửa một tiệm nhỏ bán dung dịch dinh dưỡng, cái đầu nhỏ ngẩng cao, hỏi chị bán hàng bên trong quầy bằng giọng lí nhí dễ thương: “Chị ơi, chị có biết đi đến số 222, Hẻm Vượng Tửu, Khu Tám, Á Tinh thì đi xe nào không ạ?”
Trong tiệm vắng khách, chị bán hàng đang tranh thủ xem livestream “Sân Huấn Luyện Chí Mạng”, nghe vậy đầu cũng không ngẩng lên, chỉ bừa về phía trước: “Bên kia.”
Lam Lam nhìn về phía đó, quả nhiên thấy một chiếc xe buýt đang đỗ, cô bé toe toét cười, để lộ hàm răng sữa trắng tinh, vui vẻ nói: “Em cảm ơn chị ạ.”
Nói xong, cô bé lon ton chạy về phía chiếc xe buýt đó.
Lên xe, lục tìm lộ phí mà các bố mẹ ở Tử Vong Tinh góp cho mình, Lam Lam lấy ra một đồng tiền tinh tế một Nguyên, “Keng” một tiếng, bỏ vào thùng tiền của xe buýt.
Trước khi khởi hành, tài xế cũng tranh thủ chút thời gian ít ỏi này để xem “Sân Huấn Luyện Chí Mạng”, vừa hay thấy Thái tử lại giết thêm một con Phong Xích Lang, ông ta đang xem đến đoạn gay cấn, đột nhiên bên tai vang lên tiếng bỏ tiền xu. Tài xế tùy ý liếc nhìn, không thấy ai, tưởng người đã vào trong rồi, cũng không để tâm, tiếp tục xem livestream.
Lam Lam bị thùng tiền che khuất hoàn toàn, sau khi bỏ tiền xong, nhét ví nhỏ lại vào ba lô, đeo lại cẩn thận, lúc này mới bước vào toa xe không một bóng người.
Ôi, trong xe ít người quá, chắc là vì muộn quá rồi, chuyến xe tối thường ít người.
Tìm một ghế đơn ngồi xuống, Lam Lam nắm chặt tờ giấy trong tay, quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Rất nhanh chuông reo, tài xế cuối cùng cũng lưu luyến tắt livestream, cho xe chạy.
Lam Lam cảm thấy một đôi mắt của mình quả thực không đủ dùng, nhìn chỗ này thì lại bỏ lỡ chỗ kia, cô bé nhìn đến hoa cả mắt, vì xem quá hứng thú nên gần như quên cả bụng đói.
“Trạm kế tiếp, trạm cuối, Khu Tám.”
“A!” Tiếng loa phát thanh trên xe vang lên bên tai, Lam Lam đang đắm chìm trong khung cảnh phồn hoa của hành tinh lớn lúc này mới hoàn hồn, cô bé nhìn tờ giấy trên tay.
Khu Nam Tám.
Chính là Khu Tám!
Trạm sau cô bé sẽ xuống xe!
Lam Lam vội ngồi thẳng người, chờ đợi để xuống xe ở trạm kế tiếp.
Dường như vì là trạm cuối, nên trạm cuối cùng này đặc biệt xa, cách trạm áp chót tới tận ba mươi phút đi xe, phong cảnh bên ngoài cửa sổ cũng từ thành phố lộng lẫy xinh đẹp biến thành con đường quê tối om.
Xe bay cuối cùng cũng dừng lại, giọng nữ phát thanh viên dịu dàng vang lên từ loa trên xe: “Trạm cuối, Khu Tám đã đến. Xe sẽ dừng một phút, mời hành khách xuống xe theo thứ tự...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

