Năm Tinh Lịch 8023, Khu Vĩnh Dạ.
Bên ngoài cửa sổ là vành đai thiên thạch hỗn loạn, những thiên thạch quay cuồng trong dòng chảy xiết, loảng xoảng va vào vách kim loại đặc chế của phi thuyền chở khách, tạo ra những tiếng động lớn khiến người ta dựng tóc gáy.
Lam Lam căng thẳng nắm chặt dây an toàn, đôi mắt đen láy hoảng sợ nhìn những mảnh thiên thạch lớn nhỏ bên ngoài cửa sổ khoang.
“Rầm!” Một mảnh thiên thạch đập vào tấm kính cửa sổ phía cô bé.
Lam Lam sợ đến mức tóc sắp dựng đứng cả lên, vội vàng cúi đầu nhắm chặt mắt!
Mảnh thiên thạch không làm vỡ kính. Khi phi thuyền tiếp tục di chuyển về phía trước, mảnh thiên thạch đó nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.
Lam Lam hé một mắt nhìn trộm, thấy thiên thạch biến mất, trên kính không có lấy một vết xước, cô bé bất giác hơi há miệng, bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm cẩn thận đưa lên sờ sờ cửa kính...
“He he.” Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng cười trộm khe khẽ.
Lam Lam vội rụt tay lại, mặt đỏ bừng nhìn sang người ngồi cạnh bên phải mình.
Người ngồi cạnh cô bé là một thiếu niên mới lên phi thuyền ở trạm trước.
“Nhóc con, em đi một mình à?” Thiếu niên vốn đang đeo kính toàn ảnh lướt Tinh võng, giữa chừng muốn uống nước nên tháo kính ra thì thấy cô bé ngồi cạnh mình đang tỏ vẻ chưa từng thấy sự đời, cứ sờ tới sờ lui trên cửa kính.
Lam Lam chưa từng tiếp xúc nhiều với người lạ, cô bé cắn môi, bàn tay nhỏ mềm mại nắm chặt vì căng thẳng: “... Vâng ạ.”
Thiếu niên nhìn trước nhìn sau: “Người lớn nhà em đâu? Trẻ vị thành niên có được tự đi phi thuyền không? Em không phải trốn vé lên đây đấy chứ?”
Lam Lam mở to mắt, vội vàng phủ nhận: “Em, em không phải! Em có mua vé mà!”
Nói rồi, cô bé bốn tuổi vội lấy từ trong túi áo nhỏ ra một tấm vé lên tàu được gấp cẩn thận, trên đó có ghi tên cô bé và tên trạm mà cô bé đã lên tàu.
Kỳ “Sân Huấn Luyện Chí Mạng” này đã phát sóng hơn năm mươi ngày rồi. Kỳ huấn luyện này rất đặc biệt, không chỉ có nhiều thiên tài thế hệ thứ hai siêu mạnh tham gia, mà ngay cả Thái tử Đế quốc cũng đích thân dự thi. Nhưng cùng với cường độ huấn luyện không ngừng tăng lên, bây giờ gần như mỗi ngày đều có thiên tài tử trận, còn phía Thái tử thì đã liên tục ba ngày rơi vào tình trạng nguy hiểm cao độ.
Quay lại livestream, thiếu niên quả nhiên thấy Thái tử gặp phải bầy Phong Xích Lang. Thái tử đã kiệt sức chạy trốn, còn hàm răng sắc nhọn của bầy sói đang ở ngay sau lưng cậu ấy, có thể thấy cậu ấy không trụ được bao lâu nữa.
Thiếu niên có chút thổn thức, chỉ hy vọng Thái tử đừng cố gắng gượng nữa, mau chóng nhận thua rời khỏi cuộc thi. Một khi tuyên bố rút lui, sẽ có quân hạm đến đón cậu ta, ít nhất cậu ấy còn giữ được mạng sống!
“Vé tàu...”
Lam Lam thì thầm, vẫn giơ tấm vé trên tay, nhưng rõ ràng, anh trai nhỏ bên cạnh đã không để ý đến cô bé nữa. Lam Lam cúi đầu, đành lặng lẽ gấp tấm vé lại, cất vào túi áo nhỏ.
Đây là lần đầu tiên Lam Lam đi xa nhà. Lam Lam từ khi sinh ra đã sống ở Tử Vong Tinh. Các bố mẹ ở Tử Vong Tinh đều rất thích Lam Lam. Ngay cả Bố Cai Ngục luôn nghiêm mặt, lúc nào cũng mang theo súng laser bên người, ai không nghe lời là bắn người đó, cũng cho Lam Lam cưỡi lên cổ mình, dẫn cô bé đi chơi khắp nơi.
Lam Lam năm nay bốn tuổi, nhưng cô bé đặc biệt lùn, đã một năm không cao thêm chút nào, cho dù cô bé uống rất nhiều sữa, ăn rất nhiều cháo bột, vẫn không lớn lên.
Mọi người nói là do bức xạ biến dị của Tử Vong Tinh ảnh hưởng đến sự phát triển của Lam Lam.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

