Trên khuôn mặt trái xoan lấm lem hai hàng nước mắt, giống như một đóa hoa trắng nhỏ bé bị mưa gió tàn phá, lắc lư sắp đổ.
Bảo Châu ngồi xổm ở cửa, nhìn người mẹ bạch liên hoa bị bắt nạt mà không biết phản kháng, vẻ mặt ngơ ngác.
Đã từng thấy người không biết xấu hổ nhưng chưa từng thấy người không biết xấu hổ đến thế, nàng nhăn mũi, chuẩn bị đứng dậy đi tới.
Khương Đông Sinh đang lo lắng nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa, cũng nhìn thấy Lưu Thuý Hoa và người kia đang đứng ở đằng xa.
Hắn hét lớn chạy tới: "Nương, người cuối cùng cũng về rồi! Nhị, nhị tỷ suýt bị bán rồi. Khụ, may mà đám người thôn trưởng gia gia dẫn người đến dọa cho bọn họ chạy mất."
Cái gì!
Giang Thu Nương nghe nói khuê nữ của mình không bị bán, khóe mắt còn đọng lại những giọt nước mắt, vui mừng đỡ hắn ta dậy, nhìn lại Lưu Thuý Hoa còn sốt ruột hơn cả nàng ta.
Nàng ta vội vã chạy về nhà, vén rèm xe ngựa lên, khi nhìn thấy Khương Minh Châu bất tỉnh trên xe ngựa, cả khuôn mặt đen như mực.
Khương Minh Châu không bị bán, vậy chẳng phải kế hoạch của nàng ta đều đổ bể sao?
Những người trốn trong nhà cũng có động tĩnh, truyền đến tiếng vỡ bình gốm.
Bảo Châu liếc vào trong nhà, nhị tỷ không bị bán đi, xem ra đại tỷ trong nhà không được vui rồi.
Nàng chu môi, phải làm sao đây.
Nàng ta và đại bá mẫu không vui nhưng nàng lại rất vui, những ngày sau này còn dài.
Nhị phòng có nàng ở đây, những ngày sau này Khương gia sẽ càng ngày càng náo nhiệt.
Những ngày buồn chán, thế nào cũng phải gây ra chuyện gì đó để vui vẻ chứ.
"Đại bá mẫu, nhị tỷ của con không sao mà người không vui sao?"
Bảo Châu ngẩng đầu lên, ngây thơ hỏi.
Lưu Thuý Hoa mặt mày tái mét, trừng mắt nhìn nàng: "Phi, lão nương vui cái nỗi gì, một lũ chỉ biết ăn mà không biết làm, giống như mẹ con cac ngươi đều là đồ bỏ đi vô dụng."
Bảo Châu cũng không tức giận, mà nhe răng với nàng ta, nở nụ cười vô hại: "Đại bá mẫu không hỏi, nãi nãi và đại bá đã đi đâu rồi sao?"
Nàng giơ viên gạch lên, cười rất ngọt ngào.
Đúng vậy, Khương lão thái và Khương lão đại đi đâu rồi.
Sao về cả buổi rồi mà không thấy hai người này?
Rõ ràng thời điểm nàng ta đề nghị bán Khương Minh Châu để lấy tiền trả nợ, hai người họ tích cực nhất, không thể đột nhiên đổi ý được.
Đang lúc nàng ta nghi ngờ, thôn trưởng dẫn theo những người dân mang cuốc, dao chặt củi trở về.
Đằng sau còn có Khương lão đại bị người ta khiêng về, Khương lão thái run rẩy, khập khiễng đi theo sau.
Vừa nhìn thấy thôn trưởng, khuôn mặt xấu xí của Lưu Thuý Hoa lập tức thu lại, cả người không được tự nhiên, luống cuống tay chân đứng ở cửa đón tiếp.
Trong lòng vừa hận vừa tức, trách không được hôm nay không bán được, hóa ra là lão thôn trưởng chết tiệt này phá hỏng chuyện tốt của nàng ta.
Giang Thu Nương thấy thôn trưởng dẫn người về, cảm động đến mức mơ hồ.
Lau nước mắt đi lên chào thôn trưởng: "Thôn trưởng!"
"Được rồi, được rồi, Thu Nương à! Thiết Ngưu đã không còn nữa nhưng những đóng góp của hắn với thôn, lão phu vẫn còn nhớ, người trong thôn cũng biết ơn hắn, ngươi đừng sợ, sau này nếu còn có kẻ nào làm ra chuyện mất hết lương tâm như vậy, ngươi cứ đến tìm chúng ta làm chủ cho ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)