Cái gì?
Nợ tiền còn phải vào lao ngục?
Khương lão thái cũng hoảng hốt, chạy lên ôm lấy Giang lão đại: “Không được, các ngươi không thể bắt con ta đi.”
“Không thể? Vậy ngươi trả thay con trai ngươi sao?”
Người của sòng bạc cười nhạo, ánh mắt nhìn về phía nữ quyến trong sân: “Không có tiền cũng được, vậy lấy lão nương và thê nữ ngươi thế chấp đi? Bán vào Bách Hoa Lâu còn đáng giá chút tiền.”
“Đừng, đừng bán con.”
Khương Kim Thoa sợ hãi chui vào lòng Lưu Thuý Hoa, ánh mắt liếc thấy Khương Minh Châu cùng đệ đệ đang đứng xem náo nhiệt.
Lập tức chỉ vào nàng ta nói: “Các ngươi không phải muốn bạc sao? Nàng ta, nàng ta có thể mang đi. Nàng ta lớn lên xinh đẹp hơn ta, bán vào kĩ viện, nhất định có thể đáng giá không ít bạc. Trước kia tú bà kĩ viện đã từng tới, đều thấy nàng ta xinh đẹp.”
“Đúng vậy đúng vậy, các ngươi không phải là muốn bạc sao? Mang nàng ta đi đi.”
Lưu Thuý Hoa nghe vậy, vội vàng chỉ vào tỷ đệ Khương Minh Châu nói.
Khương Minh Châu sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, vừa lui về phía sau vừa lắc đầu.
Khương Tiểu Tam chắn trước người nàng, hai tay dang ra, tức giận trừng mắt: “Người nợ tiền là các ngươi, vì sao muốn bán nhị tỷ của ta.”
Bảo Châu ngồi ở cửa, chớp đôi mắt to nhìn cảnh tượng trước mắt.
Chống cằm bĩu môi, nó đang đợi.
Đợi Giang Thu Nương trở về, xem thử bộ mặt thật của một nhà này.
“Đúng đúng đúng, ngươi xem tỷ đệ nhà nó đáng giá mấy đồng, mang đi mang đi. Dù sao giữ lại trong nhà cũng lãng phí lương thực.”
Nhanh chóng đuổi ôn thần này đi.
Nghe nói người của sòng bạc đến nhà đòi nợ, Giang Thu Nương vội vàng trở về.
Vừa hay đi tới cửa, nghe được rõ ràng lời nói của Khương lão thái.
Trong sân đầy những gã đàn ông lực lưỡng, còn có Khương lão đại nằm trên đất bị phế một chân, bộ dạng chật vật không chịu nổi.
Mẫu thân vậy mà thật sự muốn bán con gái của ta để đại bá trả nợ.
“Không được, nương, đó là con của ta! Nàng cũng là cháu gái ruột của ngươi, sao ngươi có thể nói ra những lời như vậy.”
Giang Thu Nương xông vào sân, chắn trước mặt con của mình.
Giống như gà mẹ che chở gà con: “Hơn nữa, hơn nữa ta và các con cũng không phải ăn không ngồi rồi, trong nhà việc gì mà không phải là ta và các con làm. Người… sao người có thể vì giúp đại ca trả nợ mà bán Minh Châu nhà ta chứ.”
Ánh mắt nhìn về phía mẹ con Lưu Thuý Hoa, yếu ớt nói: “Hơn nữa, cho dù có bán cũng không đến lượt bán Minh Châu nhà ta. Người nợ tiền là nhà đại ca.”
Giang Thu Nương tuy nhu nhược dễ bắt nạt, may là đầu óc còn chưa hỏng.
Bảo Châu nhìn nương đang che chở trước người nhị tỷ, thân thể gầy yếu tuy run rẩy vì sợ hãi, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ muốn liều mạng vì con, khiến nàng rất hài lòng.
Đôi mắt hạnh cũng sáng lên.
Xem ra nương nhu nhược không tự lo liệu được này vẫn còn có thể cứu được.
Vỗ vỗ bụi đất trên mông, cầm lấy viên gạch bước những bước chân hùng hổ đi về phía Khương lão thái.
Khương lão thái không chú ý tới Bảo Châu đang đi về phía mình, mà là vẻ mặt dữ tợn, thậm chí có chút nôn nóng nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

