Khương Kim Thoa đang nhìn ra ngoài, tay vịn cửa suýt chút nữa thì đâm vào khe cửa.
Sao nàng ta lại có thể làm mấy công việc nặng nhọc ấy được.
Hừ, mơ tưởng.
Vương đại ca từng nói thích nhất là đôi tay nhỏ nhắn này của nàng ta.
Nếu làm lụng mà tay bị thương, nàng ta lấy gì giữ chân Vương đại ca.
Vừa lãnh một gậy, Lưu Thúy Hoa trừng lớn mắt, tưởng mình nghe nhầm.
Lão thái bà này là ăn nhầm thuốc rồi sao?
“Nương, người làm sao vậy?” Mấy việc này chẳng phải đều là của Giang Thu Nương sao?
Lưu Thúy Hoa uất ức nhìn Khương lão thái, Khương lão thái hôm nay nhịn một bụng tức, có Bảo Châu ở một bên nhìn chằm chằm, không dám nói gì Giang Thu Nương.
Bây giờ thì hay rồi, Lưu Thúy Hoa đâm đầu vào, tất cả lửa giận bùng lên, trút hết lên người nàng ta.
Khương gia xuất hiện một màn kỳ quái, Khương lão thái đầu băng bó, cầm gậy đuổi theo Lưu Thúy Hoa chạy khắp sân.
Bảo Châu kéo kéo Giang Thu Nương đang ngây người, ngẩng đầu, giọng trẻ con nói
“Nương, người xem nãi nãi hiếm hoi lắm mới nhờ đại bá mẫu chăm sóc hiếu thuận bà ấy? Đại bá mẫu không chịu, bà ấy liền cầm gậy ép đại bá mẫu hiếu thuận. Về sau người để ý một chút, đừng có tranh giành việc hiếu thuận với đại bá mẫu, nếu không nãi nãi lại không vui.”
Thật sự như vậy sao?
Nhìn Lưu Thúy Hoa bị Khương lão thái đuổi đánh, trong lòng Giang Thu Nương phức tạp vô cùng.
Sao nàng ấy luôn cảm thấy lời Bảo Châu nói rất đúng, nhưng lại có chút kỳ quái.
Có lẽ nương thật sự muốn đại tẩu hiếu thuận người.
Xem ra trước kia quả thực là mình làm không đúng, sau này mình phải nhường đại tẩu một chút, sẽ không giành tận hiếu với đại tẩu nữa.
Nhìn vẻ mặt nàng ấy có chút dao động, biết được lý lẽ lệch lạc của mình đã khiến Giang Thu Nương dao động.
Bảo Châu nhoẻn miệng cười, vui vẻ nhìn Lưu Thúy Hoa bị đuổi đánh, lúc Lưu Thúy Hoa sắp chạy đến trước mặt thì duỗi chân ra ngáng Lưu Thúy Hoa ngã xuống đất.
Khương lão thái nhân cơ hội ngồi lên người nàng ta, đánh cho một trận.
Đêm khuya, Khương gia náo nhiệt vô cùng, khiến hàng xóm láng giềng phải thắp đèn xem kịch hay.
Bảo Châu thấy đã đủ rồi thì kéo Giang Thu Nương cùng nhau về phòng.
Nửa canh giờ sau, trong sân mới yên tĩnh lại, Khương lão thái như ý nguyện được ăn cơm tối.
Lưu Thúy Hoa lê lết về phòng, lại còn bị Khương lão đại mắng chửi, cúi đầu chạy một chuyến vào bếp sắc thuốc.
Cứ như vậy náo loạn đến tận nửa đêm.
Lúc Lưu Thúy Hoa trở về phòng, Khương Kim Thoa vẫn chưa ngủ, kéo mẹ mình trách móc một trận.
“Nương, người làm sao vậy? Bình thường người không phải rất được nãi nãi yêu thích sao?”
Chuyện vừa rồi ở trong sân, nàng ta đều nhìn thấy.
Lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy Khương lão thái như phát điên, đuổi đánh Lưu Thúy Hoa.
Sợ đến mức nàng ta chỉ dám trốn trong phòng không dám ra ngoài, cũng may nàng ta không ra ngoài, nếu không tối nay nàng ta cũng phải cùng Lưu Thúy Hoa chịu trận.
“Còn không phải do Khương Bảo Châu sao, nha đầu chết tiệt kia như được khai sáng, cái miệng nhỏ nhắn kia cứ thêm dầu vào lửa, cũng không giống kẻ ngốc chút nào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)