Hai cô con gái của ông đều đã chuyển đến sinh sống tại Marseilles, không ai mặn mà tiếp quản sản nghiệp.
Ông Durand không đành lòng nhìn Chanson Pere & Fils lụi tàn dưới tay mình, vì vậy ông hy vọng sẽ có người mua lại để vườn nho tiếp tục được hồi sinh.
Ba năm trước, khi Hoắc Đình Dịch ghé thăm, anh đã bày tỏ sự quan tâm đến Chanson Pere & Fils, nhưng vì khi ấy ông Durand chưa muốn bán nên anh không đề cập thêm.
Sau khoảng lặng kéo dài, cuối cùng ông Durand cũng không thể giữ được sự kiên nhẫn. Ông trầm ngâm một hồi lâu, rồi khẽ cúi đầu, đưa ra một con số. Cái giá này khiến Hoắc Đình Dịch bất ngờ. Anh đã ước tính nhanh giá trị sản lượng của Chanson Pere & Fils, trừ đi lương nhân viên và phí vận chuyển, nếu mua với mức giá này, chưa đầy năm năm là có thể hoàn vốn. Xem ra, ông Durand đang vô cùng sốt ruột muốn bán trang trại rượu, có lẽ là vì đang có nhu cầu tài chính cấp bách.
Hoắc Đình Dịch tự nhận mình không phải nhà hảo tâm, nhưng cũng không muốn lợi dụng lúc người gặp khó khăn. Nghĩ ngợi chốc lát, anh nói: “Giảm 20%, tôi chỉ cần 70% cổ phần thôi, ông có thể giữ lại 30%.”
Phương án này là niềm vui ngoài mong đợi đối với ông Durand. Ông đã lớn tuổi, sức lực đã không cho phép tiếp tục quản lý trang trại rượu nữa, nhưng nếu có thể giữ lại một chút cổ phần trong cơ nghiệp của dòng họ thì còn gì bằng. Tuy nhiên, vì Chanson Pere & Fils chưa bao giờ sánh được với các trang trại khác về sức cạnh tranh hay tiềm lực tài chính, nên trước đây ông chưa từng dám mơ tới viễn cảnh này.
Khi thỏa thuận mấu chốt được thông qua, ông Durand phấn khởi không tả xiết. Ông mời Hoắc Đình Dịch vào phòng làm việc của mình, nơi có một chai rượu thượng hạng ông muốn mời anh nếm thử.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)